§ Thơ: Trần Kiêu Bạc ♥ Hồng Vân diễn ngâm
Lớn rồi con vẫn nhớ lằn roi Mẹ dắt con qua ngưỡng cửa đời Roi đau im lặng con không khóc Chỉ thấy Mẹ buồn nước mắt rơi Nhớ lại đòn roi, lại nhớ Người Chợ đời trăm cảnh có gì vui Thế nhân quất lằn roi cay nghiệt Đâu có roi mềm như Mẹ tôi Phải chi lại có lằn roi Mẹ Roi đời không quất đến tả tơi Thèm Mẹ, thèm cây roi thơ ấu Roi vẫn còn đây Mẹ vắng rồi Nhìn lên ảnh Mẹ những ngậm ngùi Nhớ lằn roi nhẹ nhớ không nguôi Con vẫn đi theo đường mẹ dẫn Tạ ơn roi Mẹ giúp nên người . Trần Kiêu Bạc _ Bắc California (*) Ảnh: VN ngày xưa
Trần Kiêu Bạc _ Bắc California (*) Ảnh: VN ngày xưa