PK: Tiền Giang
Anh đã thử sống một ngày không có em!
Cứ ngỡ thời gian sẽ chia đều theo quy luật!
Chưa được nửa ngày,anh tỏ ra kiệt sức!
Phần này đau buồn,phần nọ nhớ thương em!!
Trời mới chỉ vừa chập choạng vào đêm!
Anh cứ ngỡ mình đang đi vào Địa Ngục!
Một khi rời bỏ,cái ta yêu quý nhất!
Mới thấy sống trên trần gian,vô nghĩa biết dường nào!!
Chạm vào cái gì,cũng thấy đớn đau!
Laptop, máy bàn, kể cả cellphone thân thiết!
Vừa khởi động thôi, chúng cùng nhau rên siết!
Ổ cứng nào, cũng tràn ngập bóng hình em!!
Sống như thế này, anh thật không quen!
Giống như bắt anh phải nhịn ăn mười bữa!
Anh cố làm theo câu ngạn ngữ:Cơm sôi bớt lửa!
Nhưng vắng em một ngày,anh ngỡ đã mười năm!!
Sẽ không liều thuốc nào, khiến anh có thể quên!
Những yêu dấu, em trao anh từng giờ, từng phút!
Ngôn ngữ tình yêu, làm toàn thân anh đau nhức!
Chẳng lẽ điều này, em không biết hay sao???
Tiền Giang
Tháng 11-2010