NHỚ VỀ PHỐ NÚI .


 
Thơ: Trần Kiêu Bạc                                        


                                Đã lâu không về thăm lại Pleiku
                                Phố núi buồn hiu lãng đãng sương mù
                                Gió sớm mưa trưa chung màu đất đỏ
                                Mây vắt ngang đầu nắng đổ lưa thưa

                                Buổi chiều Pleiku chở đến phiên buồn
                                Phía Biển Hồ xa sợi nắng còn vương
                                Đếm giọt cà phê lắng qua đáy cốc
                                Lòng đã tơ vò trăm mối cô đơn!

                                Cho gởi lời thăm phi trường Cù Hanh
                                Nơi trót cho nhau phân nửa cuộc tình
                                Mỗi đứa ôm riêng nỗi sầu chia cách
                                Bạc tóc một đời mãi nhớ ngày xanh

                                Những đêm về qua phố cũ quen thân
                                Tưởng đã xa nhau vẫn thấy thật gần
                                Quán NHỚ đong đầy trăm ngàn nỗi nhớ
                                Cho tình nhân còn mãi gọi tình nhân.

                                Xanh xanh ngút ngàn rừng núi vây quanh
                                Dẫu nhớ thương nhau, xa thế cũng đành
                                Pleiku còn quẩn quanh trong ký ức
                                Vẫn đỏ bụi đường vẫn ngát màu xanh!

                                Bên nầy bây giờ trời chớm vào Thu
                                Trăng đã treo cao trong khói sương mù
                                Nhớ lại vầng trăng in màu thương nhớ
                                Ấp ủ tâm tình phố núi Pleiku!



                                TRẦN KIÊU BẠC- Thân hữu PKU