|
| |
KHÔNG CÒN MÙA THU
NguyễnThuNguyệt
|
| |
Tôi trở lại ngôi nhà tôi đã ra đi
Mưa hào phóng bất ngờ nhòa tan cơn nóng
Mùa thu đã khép rồi từng cánh võng
Ấp ủ riêng tư trong một góc vườn
Bàn chân tôi chạm vào nỗi buồn
Những chiếc lá đang chết chìm trong đất
Hoa bạch chi mím môi cười, ngoài kia lời ngợi ca lụi tắt
Chẳng ai thèm an ủi tôi, sự an ủi đã tàn phế rồi
Lũ chuồn chuồn bay nhởn nhơ quanh chỗ tôi ngồi
Vạt cỏ mệt mề sau đêm dế giun hôn phối
Tôi như cụ non bấm đốt ngón tay đếm tuổi
Khóc vu vơ cho cuộc tình hai mươi năm,ba mươi năm
Và bây giờ… tất cả đã xa xăm,
Anh cũng đã xa rồi không bao giờ trở lại
Tôi mở cửa, chỉ còn trăng xoè bàn tay run rẩy
Vuốt mắt mình, trăng nằm đợi mùa thu…
|
| |
An Khê:26.4.2009
Thân hữu: N.T.N
|
|
|
|
|
|