Nguyễn Thu Nguyệt

Bâng khuâng quá, chiều nay bâng khuâng quá
Sau cơn mưa chợt hiện sắc cầu vồng
Anh ẩn nấp sau bảy màu hư ảo
Nhấp nháy cười tinh nghịch vỡ mênh mông
Mỗi con sông ùa mình ra biển cả
Mỗi cây xanh đều uống ánh mặt trời
Tôi chợt nhận ra mình ngơ ngác
Bật tiếng lòng thổn thức gọi: anh ơi
Xao xuyến quá, chiều nay xao xuyến quá
Hoàng hôn rơi rơi khép lại một ngày
Anh chợt đến sau bao lần lỗi hẹn
Men tình nồng chấp chới những cơn say
Như thế đấy, có những chiều như thế
Chợt nhận ra mình ngơ ngác không ngờ
Nếu chẳng có tình yêu từ nơi ấy
Làm sao tôi ươm được những vạt thơ...

N.T.N.