Thơ: Trần Kiêu Bạc


 


                          


       Chiều qua đôi mắt ấy khép lại rồi
      Trời đang xanh mây trở màu tím ngắt
      Mắt chúng con cay trộn ngàn hạt cát
      Khóc đôi mắt Thầy, bảo vật thân yêu

      Chúng con về mang ánh mắt đi theo
      Tia nhìn bao dung từ lòng bục giảng
      Khi chúng con ngã dài trong cuộc sống
      Cũng đôi mắt nầy âu yếm vực lên

      Bài Sử bài Văn như có hồn thêm
      Theo lời giảng mắt Thầy như có lửa
      Khóc Lệ Chi Viên, hận lòng Nguyễn Trãi
      Buồn Tây Hồ theo Thị Lộ bán chiếu gon

      Thầy đem chúng con đến Sử Việt gần hơn
      Mắt nhìn xa thấu nỗi lòng Thi Sách
      Kể qua cuộc đời anh thư Trưng Trắc
      Mắt Thầy vui theo nợ nước thù chồng


      Những hộc bàn giấu vài trái me non
      Trong tầm mắt Thầy trên cao nhìn xuống
      Cây phượng già góc sân trường lưu luyến
      Cũng đỏ hoe theo mắt đỏ học trò

      Không có Thầy không đôi mắt âu lo
      Cổng trường xưa tiếc Thầy như hiu hắt
      Không có ưu tiên nào dành riêng cho đôi mắt
      Nên mắt khép rồi trong cõi nhớ không vui

      Chúng con giữ hoài đôi mắt của Thầy thôi!     

                  Trần Kiêu Bạc                
                                      04/2011