Trần Kiêu Bạc

BUỒN TRONG MÙA LŨ


      
      



        Em một mình ôm chiếc cặp nhẹ tênh
       Không tập sách, những ngăn đầy tiếng gió
       Em một mình ngẩn ngơ nhìn mưa lũ
       Trôi hết rồi niềm hy vọng nhỏ nhoi

           Trường đâu rồi, sao im vắng trường ơi
           Đâu còn nữa để tung tăng vào lớp
           Ngồi chép bài mái trường nghe mưa dột
           Giờ mái tốc rồi, mưa chảy về đâu?


                  Những con chữ buông tay tuột xuống chân cầu
                  Em cố vớt chỉ được chùm lá rụng
                  Một mình em, chiếc cặp còn trống rỗng
                  Con chữ bơi vòng, nước xoáy chìm sâu

            Thầy Cô ơi! Bạn ơi! Giờ ở nơi đâu
            Có lượm được chút nào công thức Toán?
            Đời không cộng thêm vui, đời trừ đi hy vọng
            Hạnh phúc chẳng nhân lên, buồn khổ lại chia đều


      Chiếc cặp cô đơn chở gió lộng một chiều
      Em mơ ước con chữ đừng chết đuối
      Như con cá vẫy đuôi, tìm cách lội
      Chữ trở về sống lại với bảng đen

      Thầy Cô ơi! Phụ vớt giùm các con chữ cho em!

                                             Trần Kiêu Bạc
                                                                                                 10.10.2010