Nguyễn Xuân Hoàng/ VOANEWS

           Nhân đọc bài thơ:
           Những Chiếc Ghế Còn Bỏ Trống
           của Trần Kiêu Bạc (*)




    Tôi đã đọc Những Chiếc Ghế Còn Bỏ Trống của Trần Kiêu Bạc vào những ngày tháng Ba 2011, những ngày “không như mọi ngày”. Bạn tôi, nhạc sĩ du ca Nguyễn Đức Quang, vừa hôm trước còn gọi điện thoại hẹn tôi sẽ lên San Jose, nhưng hôm sau đã vào bệnh viện ở Quận Cam, hoàn toàn hôn mê không nhận ra người quen, không nói được lời nào. Tuần sau, ngày 8 tháng Ba, Giáo sư - thi sĩ Phạm Công Thiện vừa qua đời ở Houston, Texas. Ông ra đi nhẹ nhàng, nhưng đầy bất ngờ. Tôi chưa kịp hoàn hồn trước hai tin trong màu trời “mùa động xám” của tháng Ba thì ngay liền bốn hôm sau, 12 tháng Ba, một tin khác đến với tôi từ Úc châu, bạn tôi giáo sư môn Triết và Đức văn ở trường Petrus Ký, Phạm Ngọc Đãnh cũng vừa ra đi… Đó là những người bạn mà chúng tôi mới vừa hẹn nhau qua điện thoại sẽ gặp nhau trong một quán cà phê ở San Jose [NĐQ], ở Houston [PCT], ở Bolsa hay ở Đức [PNĐ]… Trước sau gì tôi sẽ đến nơi đã hẹn, nhưng những chiếc ghế bên tôi giờ đã bỏ trống…Phạm Công Thiện, Phạm Ngọc Đãnh đã ra đi, Nguyễn Đức Quang còn trên giường bệnh…

        Những chiếc ghế con còn bỏ trống
        Xích lại gần nhau cũng lạnh thôi


    Trong đời người bất ngờ một hôm thấy mình đang ngồi bên Những chiếc ghế bỏ trống… Và tôi chợt nghĩ ra các bạn tôi rồi một hôm cũng sẽ chợt khám phá ra chiếc ghế dành cho tôi trong buổi hẹn bên ly rượu ở một nơi nào đó sẽ không có tôi… Những chiếc ghế bỏ trống của bạn bè và một chiếc ghế bỏ trống cho chính mình!

    Bài thơ của Trần Kiêu Bạc đến với tôi không chỉ là cái tựa, nó là những dòng chữ của một thi sĩ, khi anh nhìn ra cái khoảng trống của một người mà mình biết rõ và đang chờ đợi, một người mà không có họ, mình vẫn có thể hình dung ra đôi mắt và nụ cười, có thể thấy màu tóc và giọng nói, có thể …

    Đối với tôi, Trần Kiêu Bạc còn quá trẻ, nhưng thơ anh đã bước vào thế giới của thi ca bằng những bước đi vững chải của người đồng điệu. Thơ không có tuổi và người làm thơ Trần Kiêu Bạc đã cho thấy tiếng nói của một thi sĩ nhìn ra được kiếp người.

        Tuổi cũng chưa cao, chân chưa mỏi
        Tình bạn còn nguyên chẳng bốc hơi
        Sương sớm chưa tan trời buổi sáng
        Đã chiều ớn lạnh tái vành môi


    Đọc thơ Trần Kiêu Bạc trong một buổi chiều lạnh ở bắc California, giữa những tin bạn bè đứa vừa nằm bệnh viện, đứa vừa ra đi, giữa những breaking news về trận động đất và tsunami ở Nhật, về lửa và nước, về tan hoang, đổ nát và chết chóc, tôi thấy Những chiếc ghế còn bỏ trống không chỉ là một tiếng nói, mà còn là một thông điệp cho những người sống. Bài thơ không chỉ viết cho một người mà cho nhiều người…

    Trong khi Trần Kiêu Bạc viết:
        Đưa tay vớt tuổi non xanh biếc


    Còn tôi thì:
        Thấy lá vàng khô sắp rụng rồi


    Cám ơn Trần Kiêu Bạc. Cám ơn những dòng chữ trong bài thơ của anh. Tôi muốn chép lại hai câu thơ này gửi đến các bạn tôi: Phạm Công Thiện, Phạm Ngọc Đãnh đã ra đi. Và làm sao đọc cho Nguyễn Đức Quang nghe được những câu thơ này khi anh còn nằm trên giường bệnh?

        Chỉ thương chiếc ghế còn bỏ trống
        Bạn không về nữa biết ai ngồi?
        …..



Nguyễn Xuân Hoàng        



*****



       

                     TRẦN KIÊU BẠC


                     

                     Gặp nhau, đêm gió đẩy ngược xuôi
                     Ngồi xa một chút cũng thấy vui
                     Nhìn nét thân quen từng khuôn mặt
                     Đã thấy đổi thay giữa cuộc đời

                     Bạn của năm xưa không về được
                     Bạn của ngày nay cũng vắng rồi
                     Những chiếc ghế con còn bỏ trống
                     Xích lại gần nhau cũng lạnh thôi

                     Ly rượu mừng nhau vơi phân nửa
                     Chìm tận đáy ly những khóc cười
                     Thủy tinh trong suốt qua tầm mắt
                     Rượu một dòng lại chảy nhiều nơi

                     Tuổi cũng chưa cao, chân chưa mỏi
                     Tình bạn còn nguyên chẳng bốc hơi
                     Sương sớm chưa tan trời buổi sáng
                     Đã chiều ớn lạnh tái vành môi

                     Rót rượu cho nhau lòng đau buốt
                     Bưng ly rượu nhớ mắt ai cười
                     Gởi đến bạn xa tình chưa gởi
                     Chỉ còn hương rượu đã phai phôi

                     Có tiếc có thương dù ngắn ngủi
                     Cũng đành cho gió cuốn mây trôi
                     Đưa tay vớt tuổi non xanh biếc
                     Thấy lá vàng khô sắp rụng rồi

                     Ngợp trời mùa Hạ hoa rung nắng
                     Lại chớm mây Thu xám đất trời
                     Biết đâu sẽ ập mùa Đông đến
                     Để lá bay theo những ngậm ngùi

                     Dẫu biết ngàn năm sông vẫn chảy
                     Một bờ sông lở, một bên bồi
                     Vẫn nghe trong đám phù sa ấy
                     Một dây thân ái đã đâm chồi

                     Gặp nhau siết mạnh tay một chút
                     Thiêng liêng tình bạn đã lên ngôi
                     Giá như chưa hết bao nuớc mắt
                     Chắc ngàn giọt lệ vội tuôn rơi

                     Chỉ thương chiếc ghế còn bỏ trống
                     Bạn không về nữa biết ai ngồi
                     Biết đến khi nao mà hò hẹn
                     Hay là tay trắng sẽ buông xuôi?

                     Tôi viết bài thơ buồn độc vận
                     Như một mình giữa bóng trăng soi
                     Tôi nhặt miếng trăng rơi xuống cỏ
                     Kết nên tình bạn sáng muôn đời.


Trần Kiêu Bạc                                     




(*) Nguồn:
http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/hoang/nhung-chiec-ghe-bo-trong-tran-kieu-bac-03-18-11-118263639.html