Hoàng Lan




                 Vườn địa đàng, hình như em lạc bước
                 Đưa mắt tìm, anh đang trốn nơi đâu?
                 Mỏi mắt rồi, mà chưa thấy đuợc nhau
                 Chỉ chiếc bóng, đêm đêm không rõ mặt!!

                 Từng dòng thơ anh yêu, em gom nhặt!
                 Rồi tự mình phát hoạ bức chân dung!
                 Của người yêu xa tít tận ngàn trùng!
                 Nhưng cảm giác như gần nhau gang tấc!!

                 Ta hẹn gặp nhau, giữa mùa gió bấc!
                 Anh sẽ về ,thăm lại bến sông xưa!
                 Ta đi chung ,trong nắng sơm mưa trưa!
                 Lệ hạnh phúc vỡ oà trong mắt nhớ!!

                 Tình đôi ta ,có phải là muôn thuở?
                 Dòng sông Tiền, có giữ bước chân anh?
                 Anh có về soi bóng dưới trăng thanh?
                 Hay tình mãi chỉ trong vầng thơ đó??

                 Từng bài thơ, anh lồng trăm điệu nhớ!
                 Đốt lòng em bằng con chữ, biết không?
                 Sưởi hồn em bằng bao tiếng nhớ nhung
                 Em dệt mộng bằng tâm tư sầu não!!

                 Anh hay nói: "Tình thơ không là ảo"
                 Nụ hôn đem giấu vào gối mỗi đêm!
                 Lời yêu nói rồi, vẫn muốn nghe thêm!
                 Mang chiếc bóng vào chung trong giấc mộng!!

                 Em yêu anh như trời cao biển rộng!
                 Hương Hoàng Lan, ngày ấy em gửi trao!
                 Phố Núi ngút ngàn, ta có được thấy nhau!
                 Con sông ấy, là nợ duyên ta đó!!


                                                             Hoàng Lan
                                                        26Tám2ngàn10