Hoàng Lan
Ai cần cho mượn bờ vai
Cần con tim để yêu hoài ngàn năm!?
Bờ vai cho muợn...mấy năm
Người ta lấy lại....âm thầm mình đau?
Có yêu mới nói nhớ nhau
Tự nhiên nhung nhớ trao nhau làm gì?
Bờ vai cho mượn mà chi
Để lau nước mắt những khi em buồn?
Em cuối bãi, anh đầu nguồn
Bờ vai xa quá, khi buồn sao đưa?
Che em nắng sớm ,mưa trưa
Sao không ở cạnh đón đưa mỗi ngày?
Chẳng cần phải tựa vai ai
Đêm về...ôm Mẹ mỗi ngày vui hơn!?
"Thu Trong Mắt Nhớ"đã sờn!
"Đến ,Đi" cũng thế anh buồn mà chi?
Không hợp cũng chẳng phân ly
Không tàn, nở mãi hoa gì hỡi anh?
Tình thơ nay hoá mong manh!
Duyên kia lại hoá trăng thanh khuyết ,đầy?
Yêu mà không có sum vầy
Yêu chi để khổ mỗi ngày nhớ nhung?
Yêu mà đường chẳng đi chung
Yêu chi để khổ,mông lung ,trời buồn?
Sông Tiền nước chẳng về nguồn
Khối tình gom lại nhánh buồn dài thêm?
Tình thơ lối mộng êm đềm
Ngờ đâu mộng ảo,tàn đêm vỡ oà?
Mộng lòng tan vỡ xót xa
Nụ hôn nồng ấy chỉ là hư không?
Tình em, anh thả trôi sông
Bao thương nhớ gửi theo dòng Tiền Giang?
Hoàng Lan
8Chín2ngàn10