Cao Thoại Châu

Sông núi mồ côi


 


                                    Cha mẹ là thần sông thần núi
                                    Dắt díu nhau biền biệt lâu rồi
                                    Để mỗi lần gọi núi sông ơi
                                    Cơn mưa lặng thầm như đổ lệ

                                    Núi thấp xuống thành đồi nương bé
                                    Thêm cho người một chút không gian
                                    Trường giang hóa thành kinh rạch
                                    Mẹ thu mình để đất cho con

                                      Có núi đấy vua về vua ngự
                                     Trăng hạ huyền hiu hắt hoàng cung
                                     Trái tim mang từ phương nào tới
                                     Tình sử buồn một bước nới giang san

                                     Hạt nàng gieo đã hóa cây rừng
                                     Gọi yêu dấu chim về làm tổ
                                     Và từ đấy muôn loài muông thú
                                     Tụ nhau về con lớn giết con con

                                     Cha mẹ là thần sông thần núi
                                     Cha mẹ ra đi tự thuở nào rồi
                                     Cha mẹ thành hai đứa con côi
                                     Tan tác lá rừng chiều mang gió tới

                                     Cha mẹ đưa nhau tìm đường ra biển
                                     Tiếng sóng buồn như tiếng quê hương
                                     Là nơi ấy khi chìm khi khuất
                                     Từ đấy mang thương hận trong lòng

                                      Và tan tác làm nên tình sử
                                     Từ đấy cơn buồn theo nước sông trôi
                                     Con sông sâu sông còn cái đáy
                                     Không mênh mang số phận con người!

                                      Chuyện kể rằng sông núi mồ côi
                                     Núi chỉ còn chiều cao và đá
                                     Những cây cầu không xua tan nghi ngại
                                     Khi vô tình gọi núi sông ơi!

                                      Cao Thoại Châu
                                     3-1-2010