PK: Tiền Giang

Lưới tình



                          Dệt bằng những sợi tơ bền chặt nhất!
                          Tấm lưới tình của em, êm ái biết dường nào!!
                          Vướng lưới rồi, mà chẳng thấy đớn đau!
                          Cứ muốn ôm hôn mãi, người cố tình thả lưới!!

                          Biển đời mênh mông, bao nhiêu năm đứng đợi!
                          Bàn tay tiên, buông lưới để làm thơ!
                          Vướng lưới rồi, lòng cứ mãi ngẩn ngơ!
                          Chỉ muốn nhìn mặt, người cố tình thả lưới!!

                          Sự ngọt ngào, róc rách như giòng suối!
                          Chảy vào anh, nguồn cảm hứng chứa chan!
                          Những ân tình, giờ đã trót nặng mang!
                          Anh chỉ muốn, một mình em giăng lưới!!

                          Kiếp này, kiếp sau, anh mãi hoài ngóng đợi!
                          Được vướng vào lưới tình êm ái của riêng em!
                          Ôm người tình, đem giấu ở trong tim!
                          Được anh rồi, hãy cất đi tấm lưới!!

                          Yêu như thế, có khi nào em tiếc nuối?
                          Đã vì anh mà phung phí tuổi thanh xuân?
                          Rồi đến một ngày, em lại thấy phân vân!
                          Vì trót lỡ, thả lưới tình cho anh vướng!!!


                                                                 PK: Tiền Giang
                                                                 Chín2ngàn10