PM _ Nguyễn Thị Nghĩa





    Pleiku mưa cuối mùa hạ. Pleiku vẫn như ngày nào, êm đềm và có chút gì mênh mang của phố núi cao nguyên. Cả bọn mình : Hoàng Đào, Bích Ngọc, Nghĩa, Bùi Quang Hải, Vũ Quốc Từ, Nguyễn Duy Thứ và Nguyễn Thanh Cần quây quần bên chiếc bàn nhỏ trước khoảng sân nhà Hải _ Một quán cafe tên Văn, gợi nhớ quán Văn ngày nào của Pleiku xưa (ở BMT cũng có cafe Văn của vợ chồng Loan - Đạt). Những câu chuyện của thời đi học, về bạn bè, thầy cô, trường lớp, của mấy mươi năm xưa như ùa về trong ký ức. Vậy đó, cuộc sống thường ngày với cơm áo gạo tiền, mỗi đứa mỗi nơi, nhưng hễ có dịp gặp nhau, ngồi lại với nhau, chuyện xưa thời đi học bao giờ cũng nhắc lại. Có lẽ những câu chuyện mãi mãi không bao giờ cũ, cứ y như ngày nào, cứ y như tóc chưa hề bạc chút nào !..


    

     Hoàng Đào, tay cầm máy ảnh, như cuốn hút vào khung cảnh sân vườn nhà Hải. Góc này hoa Chuỗi Ngọc, góc kia chậu Dạ Điệp, mỗi chỗ một kiểu hình. Cả bọn đứng bên nhau chụp ảnh. Mái tóc bạc của Vũ Quốc Từ hòa vào mây trắng trên nền trời trông cũng khá đẹp đấy chứ !... Xem ra Hoàng Đào là một tay nhiếp ảnh hơi bị chuyên nghiệp đó nghen !. Mấy “ông bạn già” tranh nhau kể lại những trò tinh nghịch thời đi học. Nghĩ cũng hay ghê, hồi đó thành phố Pleiku có hai trường công lập: Một là Trung học Pleiku toàn là con trai, trường kia là Nữ Trung học Pleime chỉ toàn con gái. Hai trường “ở hai đầu nỗi nhớ”, vậy mà mấy “ông” Trung học Pleiku chịu khó ngày nào tan học cũng lượn vòng xuống Nữ Trung học Pleime. Ừ, thì có vậy, giờ tụi mình mới ngồi lại bên nhau ôn chuyện mấy mươi năm trước, sao mà quá đổi thân thương.
    Tình bạn thời đi học, còn nguyên vẹn sáng trong cho dù mỗi đứa một cảnh đời riêng. Mỗi người bạn gặp nhau sáng nay vẫn còn đâu đó nét xưa trong lời nói, nụ cười. Thứ kể chuyện tếu, chất giọng Bình Định, rồi Cần, Từ tóc bạc, Hoàng Đào sôi động... Bích Ngọc vẫn đầm thắm, dịu dàng chỉ ngồi cười, Nghĩa “ròm” lên cân một chút. Hoàng Đào kéo Bích Ngọc và Nghĩa đứng bên khóm tre chụp hình : “Sao đứng nghiêm như chào cờ vậy !... Chụp tấm khác nè, cười lên... Ừ, vậy có đẹp hơn không !...”


    

     Một lát, Hoàng Lan, vợ Hải từ trường về. Đang bận việc ở trường chào đón năm học mới, nhưng nghe Nghĩa gọi điện, Lan về sớm hơn. Cô giáo ngồi nhìn bạn của chồng nói chuyện, chỉ biết cười mà thôi, dễ thương thật !.


    



    


    


    Bạn xưa, kẻ còn người mất, dẫu cho cuộc sống có thế nào đi nữa thì trong mỗi người vẫn dành cho nhau những cảm tình cao đẹp. Người ta, trải qua bao năm tháng của cuộc đời, như bánh xe tàu hỏa lăn trên thiết lộ của căn phần, giờ nhìn lại, chỉ còn những kỷ niệm của một thơi tuổi trẻ, một thời cắp sách đến trường là niềm hạnh phúc vô bờ...
     Pleiku mưa, gặp bạn xưa, ở một chốn xưa, cổ tích thời áo trắng có làm cho bạn ghi thêm vào tâm mình chút gì để nhớ để thương ?...


    PM : Nguyễn Thị Nghĩa
    Pleiku - 09/8/2010