Phố nhỏ


  Nguyễn Thanh Mỹ - PM                     



      Không hiểu sao dạo này đi đâu tôi cũng thấy H. Những buổi chiều trước hiên nhà của ba mẹ , vui đùa cùng các con .Những buổi chiều đón con học về , hoặc cùng con lang thang trên đường lộng gió . Tôi nhận ra âm thanh tiếng xe PC của H re-re sau lưng xe tôi , trước khi tôi nhận ra anh . Tôi vui mà không hiểu vì sao tôi vui . Rồi tôi buồn , nghĩ niềm vui này thật vô duyên quá .Không biết từ khi nào H cứ tình cờ có mặt lặng lẽ như vậy trong cuộc đời tôi , khiến tôi vừa ngạc nhiên vừa xao xuyến bồi hồi .Thế rồi tôi lại buồn . Vô duyên hết chỗ nói . Chồng tôi vẫn vô tình hoàn toàn không hay biết gì về điều này . Ngay cả những khi H. ngồi đối diện chúng tôi trong cùng quán Cafe truoc biển mỗi sáng .
     Minh từ Pleiku xuống Nha trang chơi . Huyền từ Sài gòn ra . Chỉ có Biển là mời gọi tụi nó . Ngày nào vợ chồng con cái tôi cũng ra Bốn Mùa uống cafe gặp gỡ bạn bè , bây giờ thêm Minh , thêm Huyền , không khí càng vui . Chúng tôi sáng picnic, tắm biển , tối khiêu vũ , cứ như những con người sung sướng nhất vậy . Bãi biển mấy ngày ấy huyên náo ồn ào hẳn lên , tựa như nếu không có nhóm chúng tôi , biển sẽ quạnh quẽ lắm .Chồng tôi xuống biển một chút rồi lên . anh thích tán gẩu với bạn bè, bàn về những bước đi khieu vũ với anh Khang hơn ngâm mình dưới nước .Tôi đang theo dõi anh Thanh - một anh chàng học giỏi , con nhà giàu , khá dễ mến, nhưng nghe đâu đã bị thất tình 1,2 lần - dạy con tôi bơi . Chúng đập tay đập chân liên hồi ,làm nước văng tung tóe , rồi phá ra cười . Huyền rủ bé Đoan con tôi lên chụp hình . Huyền khen con bé đứng dáng đẹp và ý tứ ,khiến tôi có chút tự hào .Minh chạy đến chỗ tôi ngồi phịch xuống . Rũ rũ nước từ mái tóc , hai má nó đỏ au .Nó nhìn quanh , bảo tôi " xuống tắm đi mày . Bên kia có mấy anh chàng , tao qua nói chuyện " Tôi nhìn lướt theo hướng mắt Minh . Nhóm chúng tôi vui nhộn chừng nào , thì 3 anh chàng ngồi cách đó không xa , lại có vẻ im lìm chừng đó . Dường như họ đang theo dõi chúng tôi một cách thú vị .Minh đến bắt chuyện bằng vẻ tự nhiên vốn có của nó . Tôi nhãy xuống biển , ôm khư khư cái phao, không dám rời nửa phút , sợ chìm .Lẩn thẩn bì ba bì bõm một mình , chợt có người kéo tôi .Nhỏ Huyền và nhỏ Minh cười hăng hắc bên tai .Minh nói , " tụi nó khôi ngô ghê M. Đi đâu mà lang thang có 3 anh chàng . Nhờ tao dạy bơi nữa chứ " Tôi bật cười . "mày tin tụi nó ha " Huyền nói , " Vụ này để em . Em dạy không đẹp không ăn tiền " Tôi lại cười . " vụ này không có chị " Quay lại ,đã thấy mấy anh chàng bơi xa hơn mình . tụi tôi cùng phá ra cười . Kiệt -con trai tôi-hét "Con đói bụng " nó chạy đi tìm bố để đòi ăn .Chồng tôi gọi " nắng quá , thôi lên cho rồi em . hư da hết ! "nhưng chẳng đứa nào muốn rời biển . Minh nheo mắt " nó hỏi tao người
      Nha trang ha . Huyền người Nha trang ha . mày ở đâu . các cô đi du lịch cùng gia đình à ?các cháu bé dễ thuong quá . con các cô ha ? tao nói con của con nhỏ đó đó .Nó nói nó chưa có gia đình , nên thấy con nít dễ thương ghê " Tôi phì cười . nghĩ bụng Minh thu thập tin nhanh thật . mà mấy anh chàng này cũng rỗi hơi , tò mò hơi nhiều , thố lộ hơi nhiều . Tôi nhìn về phía họ , bắt gặp cả 3 đôi mắt đang hướng về tôi không buồn dấu diếm .Tôi chào họ bằng mắt . Minh chào họ bằng tiếng cười lôi cuốn của Minh . Huyền chào họ bằng cái vẫy tay khá phóng khoáng .Đó là lần đầu tiên tôi biết H.
     Thế rồi mấy ngày sau tụi tôi lại gặp H ra biển .Vẫn 3 anh chàng . Hôm nay tôi có thêm thông tin , Đó là H và người em trai . Anh chàng kia là bạn . H. bơi xa xa chúng tôi .Thỉnh thoảng tiến đến nói chuyenj với Minh và Huyền . Đôi khi đưa mắt nhìn H , tôi lại bắt gặp anh nhìn tôi .Tôi nghĩ thầm H. có đôi mắt đẹp và khuôn mặt đẹp của nguời đàn ông .Minh về Pleiku. Huyền về lại SG. Các con tôi vẫn tắm biển mỗi sáng với những người bạn của chúng tôi . Còn tôi thì ngồi ngắm biển cùng chồng và được anh Khang trau dồi thêm kiến thức về những điệu nhảy . Tôi cũng không còn thấy H nữa . Bẳng đi khá lâu, một buổi sáng tôi hoàn toàn bất ngờ thấy anh ngồi uống nước cùng bạn bên kia bàn . Rất gần tôi . Anh đang nhìn tôi . Lại cái nhìn vừa kín đáo , vừa không dấu diếm.Tôi vui nhiều. Nhưng niềm vui đó , chỉ mỗi mình tôi biết .Tôi ngắm biển . Những con sóng lao xao vỗ bờ , nhớ Minh và Huyền . Nhớ những gì nó đã kể cho tôi nghe về anh .Nhớ bãi biển nắng muốn đổ lửa , nhớ tiếng cười khanh khách của Huyền , và ánh mắtsâu thẳm của H. H. thôi không ra biển thường xuyên . Nhưng cứ nhìn sóng biển mênh mông , hay nhìn chiếc bàn đối diện là tôi bâng khuâng bồi hồi .Rồi một ngày , tôi chợt nhận ra , thật kỳ lạ quá , sao đi đâu tôi cũng có thể gặp H ?Đi bất cứ đâu . Với con , với chồng , với những con đường , với những giờ giấc , tôi nghĩ không bao giờ có thể có H .. Ấy vậy mà , Tiếng xe PC của anh luôn vang lên trước khi tôi kịp nhận ra anh .Thành phố nhỏ quá !!.Minh lại xuống Nha trang . Tôi bắt đầu kể choMinh nghe về H .Nó ngạc nhiên một cách thú vị . " vui vậy mày . Anh chàng này hay đây " Buổi chiểu Tôi và Minh ra biển uống nuoc. Ngay ở bãi giữ xe , tôi đã nhìn thấy H. Dáng cao lớn của anh ,chiếc vợt tennis của anh , và chiếc xe PC đỏ của anh . Tôi đứng sững . Minh nhìn tôi . lại nhìn theo hướng mắt tôi . Nó la lên " anh chàng này bị mày hớp hồn rồi " . Tôi ngẩn ra . Thành phố này nhỏ quá . Và người đàn ông này đã khiến tôi vui , khiến tôi buồn !H ngồi bên kia bàn với bạn .
     Anh không nhìn tôi . Không chào Minh . Nhưng không hiểu sao , Tôi cứ thấy vương vướng đôi mắt của một người .Lại những ngày tắm biển . vui chơi. Tuy không nói , Minh đoán H sẽ có mặt . Nhưng chúng tôi không thấy anh .Biển mênh mông hơn. Khi tôi nghĩ , có lẽ anh đã không còn có thể tiếp tục những giây phút vui chơi trên biển nữa , thì lại một lần nữa , anh khiến tôi hoàn toàn bất ngờ với tieng xe của anh ,vọng lên xa xa , thật khó nhầm lẫn giữa muôn âm thanh của phố phường Tôi trông thấy anh . Anh dựng xe , đi thẳng xuống biển . Trái tim tôi đập nhanh .Minh nhìn tôi . Tôi nhìn chồng tôi . Sáng nay chúng tôi không tắm biển .Tôi tự hỏi , anh xuất hiện làm gì . Tôi vốn không thể chuyen trò được cùng anh . Bây giờ , Tôi càng không thể. Ngay cả Minh cũng khó thể .Tôi không muốn chồng tôi nghĩ gì , hoặc hay biết gì . Minh nói " tao đi toa let . mày đi không ? "Tôi đứng lên theo Minh " mày nói với H không ai tắm biển hôm nay cả . H về đi. ra biển làm gì ". và quay về lại bên chồng mình . Thấy thương Minh. Nó ý tứ và thật tốt với bạn . Tôi lại ngắm biển .Những ngọn sóng lao xao dâng cao. Ngồi trước biển mà nắng buổi trưa muốn cháy bỏng cả người .Từ đó , tôi ít gặp anh . vợ chồng tôi cũng ít uống cafe hơn , vì công việc, vì cuộc sống . Nhóm bạn cafe cũng tan rã dần .chỉ gặp nhau những tối khiêu vũ và sáng chủ nhật . Mẹ hỏi tôi có muốn hùn hạp cùng mẹ ngành thuốc tây không . Vợ chồng tôi chuyển công việc làm ăn . Bận bịu hơn . Giờ giấc hơn .Con đường tiệm thuốc hơi ngược trung tâm phố.Buổi trưa , khi chuẩn bị ra về , bất chợt tôi lại nghe thứ âm thanh vô cùng quen thuoc không thể nhầm lẫn được của chiếc xe PC đỏ . Anh đi ngang qua tiệm tôi . Vẫn đôi mắt đăm đắm ngày nào.Chỉ trong khoảnh khắc thôi , nhưng trái tim tôi layđộng ghê gớm .Tôi muốn nói một lời nàođó với anh . Tôi muốn , nhưng không thể .Tôi bắt đầu kể cho em gái tôi về anh. Nó làm bên du lịch .Khách sạn nằm gần sân tennis. Nó nói nó biết anh . Nhiều người cũng có vẻ mến anh lắm . Rồi tự nhiên , không hiểu từ bao giờ , em gái tôi trở thành niềm vui thầm lặng trong tôi . Nó kể về anh ." Hôm nay anh H đến hỏi thăm vợ chồng chị M."" Bạn anh H. khen em dễ thương quá . mấy chị em ai cũng dễ thương quá . Đồ khùng !! "Tôi bật cười . " Bạn anh H nói " Cô bé cho anh nhiều đường lên . anh không thích uống cafe đắng .Em cũng phải ưu tiên cho anh giống như ưu tiên cho anh H vậy chứ . Chúng ta là bạn mà . Đồ khùng gì đâu !" Tôi lại bật cười .Những mẫu chuyện nho nhỏ về H và bạn H ,không hiểu sao cho tôi cảm giác ấm lòng . Một buổi chiều lên mẹ , Tôi gặp H ngang qua nhà , sau lưng là một cô bé . Anh nhìn tôi . Tôi nhìn 2 người . Tôi biết cô bé này . Ô sao thành phố lại cũng nhỏ quá . Cô bé là con một chủ tiệm uốn tóc , nơi mẹ tôi thường đến .Cô bé có hàng lông mi cong vút , mà chính tôi cũng rất ái mộ. Tôi nghĩ ,ắt H đã tìm được cho anh một người bạn gái .Thỉnh thoảng tôi lại tiếp tục nghe em gái tôi nhắc về anh và đám bạn nghịch ngợm của anh . Tôi lại cảm thấy nao lòng vô cớ .Sáng chủ nhật ra biển uống cafe , mọi người rủ hôm nay picnic, đổi không khí . Anh Khang kể loanh quanh những mẫu chuyện vui ,những cuộc tình lãng mạn , rồi tự nhiên nói với mọi người " vào vũ trường mấy ông không sợ , mà đi biển coi chừng mấy ông mất vợ " Chồng tôi cười hồn nhiên .Tôi đưa mắt kín đáo nhìn anh Khang .Anh không biểu lộ gì ngoài lời nói nghe chừng như vô tình thôi vậy . Buổi tối đến vũ trường ,giờ giải lao, chúng tôi ra ngoài đón những ngọn gió biển tràn vào. Ông Du - một người quen - không hiểu sao lại cũng mượn những câu chuyện ý tứ nói vui với mọi người chung quanh và tóm lại trong câu nói " Đi nhảy chỉ vui thôi . Thật ra không đáng ngại bằng những thú vui giải trí khác ". Chồng tôi không tham gia . Tôi thì vốn ít nói và càng không biểu lộ điều gì .Bỗng một ngày anh bắt đầu thắc mắcdữ dội về H .Ai đó, lại thêm nhiều ai đó , đã nói với anh rõ ràng hơn về H . Anh để ý H. đôi khi hay có mặt ở những tụ điểm vui chơi ,nơi vợ chồng tôi thường lui tới .Anh để ý sao H. không mang giày mà mang dép vào sàn nhảy , chỉ để ngồi uống nước . Tôi thấy buồn . Tôi cũng không hiểu H .Ngay cả trong những kỳ nghỉ lễ , Tôi cũng vô cùng ngạc nhiên và nhói lòng thật sự khi thấy H.đang có mặt rất gần tôi , tại dancing , chỉ để nhìn tôi một cách lặng lẽ . Chồng tôi bắt đầu lên tiếng với tôi . Anh hỏi rất kỹ về H . Tôi cũng trả lời rất thật vì sao tôi biết -H.Anh giận ghê lắm ,nói sẽ gặp H để mọi chuyện rõ ràng .Tôi thật khong biết phải làm sao cho anh hiểu , rằng tôi chưa hề nói chuyện trực tiếp với H bao giờ . Rằng tôi chưa bao giờ bày tỏ điều gì với H. Rằng đừng khờ dại đến gặp H để vô tình nói cho H biết về tình cảm của tôi .Nghe đâu anh mấy lần tìm H . nhưng một lần , chính tôi nghe anh nói với tôi " Trông nó cũng đàng hoàng " Tôi như trút được niềm ưu phiền quá nặng nề trong lòng.Từ đó tôi không còn gặp H nữa . Thành phố này đã không còn nhỏ ! Thời gian sau , tôi nghe nói H đã đi định cư nước ngoài .Nhưng những kỷ niệm cũ thì dường như vẫn còn đâu đó trong ký ức của tôi , tuy bụi thời gian đã che lấp lên nó một lớp dày . Đôi khi, tôi nghĩ tôi có những người bạn thật lạ kỳ .
     Những-người -bạn . Một chị quen đã cầm bàn tay tôi và nói , " Tôi thấy em nợ tình nhiều quá . Nhiều quá . Ắt sẽ khổ tâm lắm đây". Khổ tâm hay không tôi không biết , nhưng tôi thấy tôi vui .Vui vì có được những người bạn chân tình đến vậy trong cuộc đời . Vui vì biết bạn tôi nhìn thấy được những giá trị tâm hồn tôi .Vui vì hiểu những tình cảm đẹp , tự nó sẽ không bị chôn vùi theo năm tháng . Và ký ức của tôi cứ luôn rực rỡ muôn sắc màu với những giá trị tình cảm đẹp này .ÔI , phải chi kiếp sau lại làm Người và lại được làm một Cô - gái -Đẹp. Tôi nói với Minh như vậy , nó cười hì hì ,vẫn tiếng cười lôi cuốn như ngày nào trời cho làm nao lòng bao người . Hỡi những người bạn của tôi !!


      Nguyen thanh Mỹ - PM
      Tháng Năm, 2010