
Gởi tặng các cựu học sinh LT Phố Núi Pleiku ngày ấy.
Cùng các bạn thân xưa, nhớ mãi ngày hội ngộ vừa qua…
NGỘ là được gặp em hôm ấy,
Để ta biết nhớ biết mong chờ,
Biết buồn trong những chiều đông lạnh,
Đếm lá vàng rơi mỗi sáng thu.
NGỘ là đã thấy mình vương vấn,
Nhớ mãi mùi hương thoảng tóc em,
Nhớ hoài mắt ướt trông đen láy,
Nhớ cả môi hồng má đỏ hây.
NGỘ là em biết ta vẫn đợi,
Bỗng vui khi thoáng thấy em cười,
Sẽ buồn khi biết rằng em giận,
Thơ thẩn mỗi lần vắng bóng em.
NGỘ là ta đã yêu rồi đấy!
Vẫn mong chung một lối đi về,
Cùng nhìn sương phủ mờ phố núi,
Cùng ngắm hoàng hôn tím lặn dần…
NGỘ nhỡ ngày mai lạc mất em!
Có lẻ trong ta chỉ NGỘ rằng…
Đêm về ôm lá tương tư ngủ,
Mơ được muôn đời mãi có nhau!!!

Cám ơn café NGỘ quán, nơi khơi nguồn cảm xúc.
SÀI GÒN 18.07.2010.
TKph.