PM: Nguyễn Hoàng Đào
Trước đây, tôi chưa một lần đến Kiên Giang, nhưng nhiều năm qua hai từ này đã được khắc sâu trong trí nhớ của tôi với một kỷ niệm buồn, kể từ sau chuyến ra đi vĩnh viễn của cô bạn cùng lớp dưới mái trường Trung học Pleime.
Hôm nay, tôi về đây cùng với hơn sáu mươi người khác, muốn góp phần nào công sức trong việc khám bệnh cho một số người dân kém may mắn. Tôi không phải là y bác sĩ, nhưng mỗi người mỗi việc và trong khung cảnh bận rộn với công việc, tôi vẫn cảm nhận được những tiếng thở dài, những khuôn mặt buồn bã và cả những giọt nước mắt của nhiều người, khi biết mình mang bệnh nặng. Có những nỗi đau không thể diễn tả hết bằng lời và đã để lại trong tôi nhiều điều trăn trở....
Sáng hôm sau, chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình và có dịp ngắm nhìn sông nước và biển cả. Ba Hòn Đầm thuộc quần đảo Bà Lụa, Huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang là nơi đoàn sẽ dừng chân. Chiếc ghe máy rẻ dòng nước, tiến dần ra cửa biển và tôi đã ghi nhận được nhiều hình ảnh: Những đường phố đông người, khu chợ tấp nập, các cửa tiệm to lớn và cả những căn nhà lụp xụp ven sông... Con sông này là hệ nhánh của sông Tiền và sông Hậu, cũng là đường thủy chính của những chiếc ghe đánh cá hàng ngày. Mặt nước lung linh, mái chèo khua nhẹ, một cuộc sống bình dị của người dân biển.
Chiếc ghe máy bồng bềnh trên biển và quần đảo Bà Lụa dần dần hiện ra với những hình dáng khác lạ, tô điểm thêm bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ nơi này. Đối với tôi, trời xanh, biển rộng và những con thuyền nhỏ lênh đênh giữa dòng, gợi nhớ nhiều kỷ niệm ngày xưa: Biết bao lần, người thân và bạn bè tôi đã vượt biển ra đi, có người thành công, có người thất bại và có người đã vùi sâu vào lòng biển cả!... Bao năm tháng đã trôi qua, nhưng tôi vẫn hình dung được những hình ảnh lo âu, chờ đợi và đầy nước mắt. Lúc ấy, sự sống và cái chết của người thân cứ như gần kề, tôi chỉ biết cầu nguyện ở ơn trên.
... Cánh buồm gần như thể,
Ôm được trong vòng tay.
Cánh buồm xa đến nỗi,
Một chấm từ chân mây.
Nỗi khổ lớn như biển,
Tan đi dưới mạn thuyền.
Chỉ còn bài thơ ấy,
Gõ sáng vào bóng đêm.
(Trịnh Hoài Giang)
Ghe cặp bến vào Hòn Giếng, là một trong ba hòn gần nhau được ghép lại và mang một cái tên là Ba Hòn Đầm (Đầm Giếng, Đầm Nước và Đầm Dương). Theo truyền thuyết kể rằng: Trong thời Pháp thuộc, các tàu của Pháp thường cặp neo vào đảo và đây là nơi các bà đầm, vợ của người Pháp thường tắm biển, nên trong địa danh của đảo có từ “Đầm”.
Môt buổi sáng êm đềm trên đảo, những cơn gió biển nhè nhẹ, cảnh sắc hữu tình, hoang sơ. Một bãi biển dài với những hòn sỏi nằm chồng chất lên nhau với nhiều hình dạng, màu sắc phong phú và là những món quà lưu niệm dễ tìm. Những cơn sóng biển lần lượt xô bờ và mặt trời mỗi lúc một lên cao, nhưng biển xanh vẫn là làn nước mát, mời gọi biết bao thanh niên, thiếu nữ và các anh chị trong đoàn.
... Hải âu nghiêng theo dáng sóng thật mềm,
Và hiền dịu vẫn là duyên của sóng.
Ta ngụp lặn cho lòng thôi rát bỏng,
Kịp trồi lên thỏa sóng gặp bờ vui...
(Thúc Hà)
Mỗi người đều có cách hòa mình vào những cuộc vui, nhưng đối với tôi, được lang thang và ngắm nhìn khoảng trời biển mênh mông vẫn là điều thú vị. Tôi luôn muốn có được những giây phút bình yên và lắng đọng. Dẫu biết rằng, nỗi đau của mỗi người, không phải ai cũng như ai, nhưng có nỗi đau nào không để lại những điều thương tổn và mất mát !... Năm tháng lại qua đi, bước chân của tôi đã vững chắc hơn nhiều và tôi hiểu: Tôi cần phải vượt qua chính bản thân mình và cảm nhận hạnh phúc là những điều đơn giản mà tôi có được...
Sóng vẫn xô bờ... những cơn gió biển vẫn thổi bồng bềnh mái tóc bay bay... Một chút thanh thản, nhẹ lòng và tôi rời Ba Hòn Đầm. Tạm chia tay với vùng sông nước Kiên Giang với những niềm lưu luyến ấy. Tất cả sẽ là kỷ niệm, vun đắp thêm cho tôi niềm tin, sức sống và nghị lực để đi tiếp con đường tôi đã chọn... Tiếng ghe máy lại vang lên và rẻ dòng nước, tiến vào bờ, quần đảo Bà Lụa lùi dần về phía sau, nhưng tôi biết, rồi đây tôi sẽ nhớ !...
... Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở.
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.
(Xuân Quỳnh)
Nguyễn Hoàng Đào
27/03/2011