PM _ Hoàng Anh
Thương tặng NHC,
người bạn ở trại tỵ nạn năm xưa
Từ lúc Hữu có danh sách rời trại, ngày nào Thanh cũng khóc vì Hữu sẽ đi về một nơi khác với nơi đến của Thanh. Chị Mai bảo hai đứa:
- Hai người vào xin Cha sở làm phép đi. Chị thấy bố em khó lắm, để đi sang đấy ông cụ không cho phép cưới nhau rồi lại khổ.
Chị không hiểu rằng, Hữu chưa biết tương lai ra sao làm sao dám cưới Thanh ngay từ lúc này. Hữu ra đi, không có ai bảo lảnh, không một người thân thuộc, biết có lo được cho bản thân mình không, làm sao lo được cho Thanh, người mà Hữu gặp ở đây trong một thời gian ngắn nhưng đã thương yêu thật lòng. Còn Thanh, làm sao dám qua mặt bố mẹ để làm phép cưới với Hữu? Còn gia đình, bố mẹ, chị em, bà con…. Thanh đi sang đây một mình nhưng còn cả gia đình đang chờ Thanh kia mà.
Trước ngày lên đường, chị Mai nấu một bữa cơm mời Hữu. Sau bữa ăn, hai người đi lang thang khắp các con đường ở trại. Mùa đông nên mặt trời xuống thật nhanh. Mới đó mà đã tối mịt, trên trời không thấy một ánh trăng sao nào. Cũng may là hôm nay trời không lạnh lắm. Trên con đường về gần đến nhà, Thanh muốn đi vào nhà thờ cầu nguyện. Từ nhà thờ ra, hai người lại đi xuống ngọn đồi cỏ phía dưới nhà thờ, ngọn đồi mênh mông thoai thoải chỉ có cỏ xanh mượt mà. Hàng ngày cũng có nhiều anh chị đi dạo ở đây, tối hôm nay sao vắng tanh, chẳng có một bóng nào. Ngồi xuống bên nhau, lại thở dài, lại khóc. Thanh chẳng biết nói gì hơn. Quen nhau mới được vài tháng, giữa chốn xa lạ, không một người thân bên mình, hai người đã bắt đầu thấy tình yêu đến thật tự nhiên. Càng ngày càng quấn quít bên nhau, chuyện trò tâm sự, sao mà ý hợp tâm đầu đến thế. Hữu cầm tay Thanh nói:
- Thôi Thanh đừng buồn, anh đi trước sẽ ráng tìm việc làm, giữ liên lạc với anh rồi mình sẽ từ từ tính.
- Em hiểu rồi. Mình không tính được gì bây giờ đâu. Làm sao mình biết được sẽ như thế nào nơi anh đến. Em còn có gia đình bên đó, anh không có ai hết, em chỉ lo anh một mình….nhỡ đau ốm thì sao….
Nước mắt lại ứa ra, nghẹn ngào Thanh không nói hết câu. Hữu ôm mặt Thanh nhìn thắng vào mắt người yêu:
- Anh biết Thanh lo cho anh nhưng cũng không nên lo buồn quá. Anh cũng đã đi một mình qua đến đây. Em buồn quá lỡ bệnh thì lại không ai lo cho em khi anh đi rồi.
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu. Thanh kéo Hữu nằm xuống bên cạnh. Đưa tay mở tung hàng cúc áo của Hữu, Thanh úp mặt vào ngực anh vừa khóc vừa nói,
- Em không cần nghĩ gì nữa. Chỉ cần biết bây giờ đang có anh, ngày mai anh đi rồi chẳng biết bao giờ mới gặp lại.
Trong đầu Thanh đã biết chuyện gặp lại thật khó khăn, chị Mai nói đúng, bố Thanh rất khó, không chắc gì ông cụ đã đồng ý cho lập gia đình với Hữu. Bây giờ Thanh yêu Hữu hết sức, cô chỉ muốn có một cái gì đó kỷ niệm với Hữu trước ngày and đi. Ngày mai xa vời quá biết đâu mà hẹn ước…
Hữu tự nhủ mình phải ngừng lại. Anh rất yêu thương Thanh nhưng nghĩ đến tương lai mù mịt nơi xứ người mà chính Hữu không biết sẽ ra sao... Hữu nhẹ nhàng gỡ tay Thanh, hôn lên mắt Thanh. Như tỉnh giấc, Thanh ngồi dậy và sửa lại áo cho kín đáo hơn,
-Em chỉ muốn có một kỷ niệm với anh để nhớ hoài trong đời. Không phải em bi quan nhưng em không biết đến bao giờ mình mới gặp lại nhau…
Sáng hôm sau, Thanh đi ra bến xe buýt để tiển Hữu lên đường rời trại. Lại khóc và khóc. Chẳng nói được gì với nhau trong những giây phút cuối trước khi xe lăn bánh. Nhìn chiếc xe xa dần và khuất hẳn tầm mắt, Thanh đi về nhà mà thấy lòng mình trống trải vô cùng. Chị Mai chờ Thanh trước cửa, ôm vai đưa Thanh vào nhà và an ủi,
- Không sao đâu, Hữu nó thương cô lắm đấy, thế nào nó cũng tìm cách gặp lại.
- Chị ơi, em không muốn nói lúc Hữu còn ở đây. Chị nói đúng, bố em khó lắm, không dễ gì…..
Thanh lại khóc nức nở. Bây giờ có chị Mai hiểu cho mình, Thanh không cầm được nước mắt nữa.
Những ngày sau đó, Thanh vẫn phải đi học đi làm như thường, nhưng cuộc sống buồn tẻ vô cùng. Trong nhà giờ chỉ còn 2 chị em. Gia đình anh chị P và cháu Ti đã có danh sách đi tuần trước. Gần 3 tháng sau, Thanh có danh sách rời trại. Tội nghiệp chị Mai, không biết chồng chị ấy làm sao mà vẫn chưa có danh sách, dù là chị ở đây khá lâu rồi. Ngày đi, chị Mai và bạn bè ra tiển đưa, chị Mai còn cố nhắn Thanh,
- Sang đấy cho chị gởi lời thăm Hữu. Đám cưới không quên chị nhé.
♥ ♥ ♥
Những ngày đầu ở Mỹ thật sự khó khăn, từ tinh thần đến vật chất. Thanh cố gắng sống và giữ vẻ bình thản bên ngoài nhưng trong lòng thì chán nản vô cùng. Thư Hữu vẫn đều đặn mỗi tuần một lá, an ủi, động viên Thanh rất nhiều trong những ngày tháng này. Ở tiểu bang kia hoàn cảnh của Hữu cũng không khá gì hơn, thư anh viết như thế này:
Bellingham, Feb. 23
Thanh thân thương,
Chờ khá lâu anh đã định thư cho Thanh thì nhận thư em. Thanh chờ list lâu qúa hở? Mới qua còn mệt, hơn nữa bất cứ ai mới qua đây, nhiều hay ít cũng bị shock bởi nhiều thứ. Rời một chổ quen thuộc đến một nơi xa lạ, lạ từ đất đai, lạ đến con người, v.v…. và nói chung xã hội Mỹ khác khá nhiều so với Việt nam hay ở trại tỵ nạn. Vậy trong những ngày đầu mới qua Thanh hãy cố gắng nghỉ ngơi và đừng nghĩ ngợi nhiều. Từ từ thời gian sẽ giúp mình quen dần với cuộc sống mới. Còn như có chuyện gì buồn phiền, hãy thư và kể cho anh nghe. Như anh đã từng kể cho Thanh nghe về chuyện cuộc đời anh. Hãy cố gắng phấn đấu can đảm lên! Lúc nào anh cũng vẫn nghỉ đến Thanh, và điều quan trọng hãy luôn tin tưởng vào Chúa. Trong những lúc hoạn nạn hay đau buồn, thì càng thấy nên vững lòng tin, và được an ủi trong Chúa hơn bất cứ gì khác. Có lẽ cũng nhờ vậy mà anh đã vượt qua biết bao chông gai cho đến ngày hôm nay. Đừng buồn qúa Thanh nhé! Kiên nhẫn và bình tĩnh. Anh cũng buồn, qua đây gần 3 tháng mà vẫn chưa nhận được thư gia đình, rồi chuyện của mình như vậy đó làm sao không khỏi buồn được, anh chỉ còn cố gắng bằng cách vùi đầu để học và chờ đợi thôi.
…….
Nhận được thư anh nhớ viết cho anh ngay nhé. Không có được buồn nữa. Thư sau anh sẽ nói chuyện thêm. Cho anh gởi lời thăm gia đình. Bellingham lúc này bớt lạnh nhiều. Sắp sang xuân cây cối nở hoa đẹp lắm. Anh ngừng nhé. Chúc Thanh luôn vui.
Những bức thư như vậy đã giúp Thanh quên đi đưọc nỗi nhọc nhằn của cuộc sống mới. Hàng ngày đi học ở trường dạy nghề, Thanh cố gắng học thật kỹ, tối về lại chịu khó đi học thêm tiếng Anh, dù rằng từ hồi ở bên nhà cô đã có một số vốn Anh ngữ khá vững vàng. Sau 9 tháng học nghề Thanh đã có một việc làm tương đối tốt trong một nhà xuất bản tạp chí thể thao. Việc làm bắt đầu 8 giờ sáng nhưng chưa có xe nên mỗi ngày Thanh phải đón xe buýt từ 5 giờ và đi 3 chuyến xe để đến sở làm. Chiều về cũng vậy, 3 chuyến xe về đến nhà là gần 8 giờ tối. Một thời gian sau Thanh xin đi làm ca hai để buổi sáng đi học thêm hy vọng có bằng cấp thì sẽ có việc làm khá hơn. Từ đó, sáng thì đi học, chiều Thanh đi làm từ 2 giờ đến 10 giờ đêm. Lúc này Thanh đã có bằng lái xe và mua được một chiếc Honda cũ nên đỡ phải mất thì giờ trên xe buýt.
Thời gian sau này Hữu vẫn gởi thư đều và thỉnh thoảng hai người còn nói chuyện điện thoại. Tiền điện thoại cũng đắt nên không thể gọi nhau hoài được. Gần một năm xa nhau, Thanh nhận được thư Hữu như vầy:
Bellingham, Oct 1
Thanh thân thương,
Tối nay cuối tuần rảnh anh lại thư cho Thanh đó. Suốt tuần vừa qua làm nguyên tuần hơn nữa lại làm vào đêm nên cũng hơi mệt, mặc dầu đã ngủ bù ban ngày. Mới hôm trước anh nhận được phone của tên bạn thân bên Cali. Hắn cứ mong anh qua bên đó, nên đến giờ này làm anh nghĩ ngợi nhiều. Thấm thoát mà mình đã xa nhau gần một năm rồi. Đôi lúc nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của anh, cũng như của Thanh, anh hơi buồn. Chuyện qua Cali bây giờ không khó đối với anh vì thực sự vài tháng làm việc tuy không nhiều nhưng cũng đủ để chi d ùng cho thời gian đầu. Nhưng điều quan trọng là qua bên đó nếu nghĩ đến đi học dù chỉ là học huấn nghệ thời gian ngắn là 2 năm thôi rồi làm sao anh lo được cho Thanh? …
Thôi thì cái gì dến sẽ phải đến. Cầu mong những điều may lành đến với chúng ta. Có gì khác anh sẽ thư cho Thanh biết. Có thể cuối tháng này anh chuyển đó. Chúc Thanh vui.
Thanh gởi thư cố gắng nói cho Hữu biết rằng, bây giờ Thanh đã có việc làm tương đối vững, tiền lương cũng khá, Hữu không cần phải lo lắng nhiều cho Thanh nhưng Hữu vẫn không yên tâm. Lúc nào Hữu cũng nghĩ cưới Thanh là Hữu phải lo cho Thanh đầy đủ. Hình như tự ái của người đàn ông là như vậy. Hai tháng sau, vào dịp lễ Giáng sinh, Thanh nhận được thiệp chúc của Hữu cùng với 2 lá thơ trong đó.
Bellingham, Nov. 15
Thanh thân thương,
Viết thêm vài dòng chữ này cho Thanh mà thật buồn đó. Và có thể nó còn vô nghĩa hơn đối với Thanh trong lúc này phải không? Hôm vừa rồi gọi phone cho Thanh anh đã định nói thật nhiều chuyện, vậy mà đến lúc gặp Thanh, anh lại nói chuyện gì đâu đâu không! Thực ra chuyện ngày hôm nay anh đã nghĩ đến từ lâu, mà thật buồn để đến bây giờ mới cố gắng viết cho Thanh được. Dù rằng bây giờ tình cảm Thanh dành cho anh có còn hay đã hết thì anh vẫn nói tư tưởng của anh cho Thanh nghe! Hy vọng những dòng chữ cuối này không làm Thanh gượng ép khi đọc nó! Anh cũng chỉ ngắn gọn thôi. Chuyện anh qua Cali và ước mơ nhiều nhất để gặp lại Thanh chắc là đành bỏ vậy. Như Thanh đã biết, cuộc sống của anh bây giờ còn đầy cái khó, muốn vươn lên chắc còn thuộc về tương lai xa. Nên anh nghĩ thà rằng buồn, để chia tay với Thanh để sẽ có những cái khác tốt đẹp hơn đến với Thanh, chứ cứ kéo dài như vậy Thanh không có được niềm vui. Hy vọng với sự chia tay này Thanh sẽ có được một cuộc sống khác thích hợp hơn và tươi đẹp hơn. Thanh hiểu ý anh chứ? Có lẽ anh cũng cần nói rõ hơn, trước đây cũng như bây giờ mỗi lần nhớ tới Thanh, nghĩ đến cuộc sống lứa đôi trong tương lai xa anh lại cảm thấy buồn cho chính mình. Qua đây hầu như chẳng có gia đình, bà con, chỉ một thân một mình, nếu như bất cứ trơng hoàn cảnh nào mà cũng chỉ một mình thì đó không phải là một vấn đề đối với anh. Đằng này khi nghĩ xa hơn, một ngày nào đó lập gia đình có phải là thật buồn cho người bạn đời của mình không? Anh cảm thấy có lỗi với Thanh nên chỉ mong Thanh hiểu cho sự chia tay này không bao giờ là ý muốn của anh. Và mai sau hay bất cứ lúc nào, biết Thanh sống có niềm vui là cũng đủ cho anh rồi. Anh muốn Thanh hãy nghĩ đến hạnh phúc của chính mình! Anh luôn mong sẽ có một người nào đó, gia đình họ đầy đủ, êm ấm sẽ mang lại hạnh phúc cho Thanh! Còn những gì ngày xưa mình mơ ước, ngày nay không còn, hay không được như ý, cũng chỉ tại hoàn cảnh mà thôi. Nhưng chắc nó sẽ đánh dấu một nỗi buồn thật lớn trong đời! …
Trở về hiện tại, do đó sự ở lại đây hay chuyển qua Cali đâu còn gì là ý nghĩa nữa đối với anh. Đó cũng là lý do anh quyết định ở lại thành phố nhỏ và buồn này. Chính anh cũng chưa bao giờ nghĩ đến ngày hôm nay, hiện tại thì buồn vậy, nghĩ đến một ngày nào đó thật xa, nếu như có được tương lai thì đã mất hết những gì mình mơ ước. Không hiểu lúc đó cuộc sống có còn ý nghĩa gì?
Lời cuối đến với Thanh, chỉ mong Thanh hiểu cho anh, trưóc đây cũng như bây giờ anh vẫn coi Thanh như ngày nào đó! Cầu chúc mọi niềm vui và may mắn luôn đến với Thanh và gia đình.
Lá thư thứ hai:
Bellingham Dec 12
Thanh thân thương,
Sau lúc Thanh gọi lại, anh đã định nói chuyện thật nhiều, rồi nghĩ buồn buồn sao anh lại thôi. Cũng như lá thư anh đã viết lúc trước, định gửi cho Thanh mà anh lại để lại đến hôm nay. Chắc Thanh cũng đã hiểu anh rồi chứ? Không nói thêm nhiều thì Thanh cũng biết. Cuộc sống hiện tại của anh chẳng có gì cả Thanh ạ. Anh không nghĩ về anh đâu, mà anh chỉ nghĩ cho Thanh đó. Vì anh sẽ không mang đến những gì Thanh mơ ước đâu! Không hiểu vì lý do gì mà anh mất niềm tin kinh khủng đó Thanh.
Cho anh ngừng ở đây. Đọc lại những thư ngày xưa của Thanh mà buồn vô hạn. Anh lại mong được một lần gặp lại Thanh. Đừng giận anh nhé. Đến với Thanh một mùa giáng sinh thanh bình, hạnh phúc và một năm mới như ý.
Và như vậy Hữu đã tự mình chối từ tình yêu của Thanh. Đã nhiều lần Thanh gọi điện thoại và thư cho Hữu giải thích rõ ý mình nhưng hình như Hữu không muốn mang tiếng nhờ vợ nên vẫn khư khư giữ ý mình là chia tay với Thanh. Sau một năm không liên lạc, lại một tấm thiệp Giáng sinh, Hữu chỉ viết vài hàng:
Bellingham, Dec 19
Thanh thân thương,
Tất cả những chuyện đã qua, dù rằng muốn nói thật nhiều, hay là bao nhiêu dấu hỏi và những vấn đề cuối cùng của một lần chia tay đành chỉ gởi đến Thanh tấm thiệp này. Anh cầu mong Thanh luôn gặp hạnh phúc và một đêm Thánh thanh bình.
Thanh lại nhận được thêm một lá thư của Hữu vài ngày sau đó,
Bellingham Dec 28
Thanh,
Giận hờn hay oán trách anh sao không nói ra cho trút hết tất cả nỗi phiền muộn? Thanh cũng như anh, ai nấy đều có tâm tư của mỗi người, dĩ nhiên nó có thể chưa mang đến một sự hòa giải, hay một lời giải thích rõ ràng nhất. Nên bây giờ anh chỉ có thể nói, nếu Thanh có chuyện gì buồn và muốn nói chuyện thì cứ viết thư cho anh. Hy vọng năm tới lấy vacation chắc anh sẽ qua Cali chơi. Và có lẽ lúc đó mới có dịp nói chuyện nhiều với Thanh được. Anh ngừng, chúc Thanh vui.
♥ ♥ ♥
Lại thêm một năm không liên lạc trôi qua, gần cuối năm Thanh nhận được một tấm thiệp giáng sinh từ Hữu, gởi về địa chỉ nhà anh chị Thanh, là nơi mà lúc mới qua Thanh ở đó. Đó cũng là lá thư cuối cùng của Hữu mà Thanh nhận được.
Bellingham, Dec 22
Thanh,
Tháng 8 vừa qua, anh có qua Cali nhưng Thanh đã đổi địa chỉ.
Chuyện của Hữu và Thanh đã kết thúc vô duyên như vậy đó. Lỗi tại ai, ai đúng ai sai? Không ai có câu trả lời. Hữu cũng có cái lý của Hữu. Thanh cũng có cái lý của Thanh. Đôi khi Thanh nghĩ là tại Hữu tự ái lớn quá nên đã chia tay với Thanh. Đã sống ở nước Mỹ rồi, đàn bà cũng phải đi làm mà Hữu cứ nghĩ là mình phải lo tất cả nếu cưới Thanh. Gần 30 năm qua, Thanh vẫn nhớ đến Hữu và câu chuyện vô lý ngày nào. Không hiểu Hữu có nhận ra điều lầm lẫn của mình không nhỉ?
PM _ Hoàng Anh