Cao Thoại Châu
Và lòng tôi sao thế vẫn ngậm ngùi
* Gửi một lần trở lại Pleime
Thời gian có bao giờ rộng lòng dung thứ
Khi quay về thuở ấu thơ xưa
Hạt túi bụi của một cơn bão cát
Êm như mưa rắc bụi bao giờ?
Tôi là kẻ đi đào quá khứ
Núi đồi nào tôi cũng khoét cho sâu
Hầm hố có khi quanh khi quất
Trái tim tôi không bé những khi nào
Và hôm nay tôi về trang trải
Với ngày xưa thảng thốt giữ trong lòng
Tôi đã thấy những tâm hồn khuê các
Không nhường chi dấu bạc của thời gian
Khuê các lớn cho lòng tôi yên ấm
Những hoa, chim, thảo mộc đã nên hình
Cuộc sống biết bao là dâu biển
Không nhận chìm dưới bọt nước tang thương
Tôi về đây trang trải với lòng tôi
Cuộc trang trải biết rằng không dễ
Về lại nơi một thời tôi đã sống
Một lần như giận bỏ ra đi
Về lặng nghe không muốn nói năng gì
Cơn gió núi và cơn mưa rắc bụi
Một chút lạnh gọi hồn tôi thức dậy
Loài hoa chi vàng rực dưới chân đồi
Đúng là thời gian không cho chuộc lại
Nên tôi buồn man mác giữa niềm vui
Giữa thân ái chiều nay tôi xuống núi
Và lòng tôi sao thế những ngậm ngùi!
Cao Thoại Châu
Pleiku đêm 14-11
13-15/11/2010