Cao Thoại Châu

Uống cạn hoàng hôn


                 Bạn đến mang ta đi uống rượu
                 Bảo cơn sầu theo rượu sẽ tiêu tan
                 Đống chai này ta xem chừng rất thiếu
                 Rót ra không được nửa ly buồn

                 Rót ra đi, nhớ rót cả hoàng hôn
                 Rót sao cho buổi chiều rơi vào đáy cốc
                 Còn lại hai người trên trái đất
                 Sao nỡ lòng mang rượu nhạt cho ta ?

                         Bạn nói chi , rượu là thuốc trường sanh
                         Dăm ba ly qua khỏi được ưu phiền
                         Những kẻ say chỉ giả vờ ngất ngưởng
                         Ta nghiêng bình nào vơi được chi thêm

                         Bạn tới mang ta đi uống rượu
                         Áp giải người đi phát vãng phương xa
                         Thôi cũng đành ra người biệt xứ
                         Trăm năm không thấy mặt quê nhà !

                 Bạn mời ta hãy uống cho say
                 Rượu thì có bao giờ ta từ chối
                 Chiếc ly trên bàn thấy không đứng nổi
                 Tâm trạng gì mà thức trắng đêm nay

                 Ta cũng chán rồi nhân sinh thế sự
                 Những cuộc tình thoắt đó trở nên vơi
                 Như chiếc bình không còn một giọt
                 Uống cạn hoàng hôn say được nửa con người


                           • Trích từ: Tập Thơ Ngựa Hồng-2009,
                           Cao Thoại Châu (Thầy Cao đình Vưu, PM)