Cao Thoại Châu
Gã
Sơ
n tràng giữa chiều núi Pleiku ...
Nơi một thời tôi đã đi qua
Nghe tiếng núi thở giọng trầm mất sức
Núi những chiều sương mờ mịt
Không đành nhìn cây cối run run
Giữa dòng người không quen biết
Là đàn ông nên tôi hóa sơn tràng
Đứng day dứt nhìn theo chiếc búa
Đêm qua vừa đốn những cây non
Những sơn nữ từ rừng xuống phố
Sao tôi không quen biết người nào
Mây của rừng thường khi xuống thấp
Thành sương mù trên lá cây cao
Nơi ấy những hoàng hôn sáng thế
Hoa cỏ vàng thẫm xuống hoang sơ
Chiều lá bay và những nàng sơn nữ
Gùi vô tư mây trắng rủ nhau về
Ở nơi ấy một thời đã sống
Trên con đường đầy lá me rơi
Lá đánh võng những đường uốn lượn
Quanh co không khác mấy đời người
Nơi một thời tôi đã đi qua
Chắc là không trở lại bao giờ
Đêm yên lặng thương những điều không thể
Ánh trăng rừng trên phố núi bơ vơ
Tôi là gã sơn tràng đánh rơi mất búa
Còn quay về rừng núi nữa mà chi
Vạt cỏ đông cũng vàng như hoa cúc
Và cây hoang leo kín lối quay về
Cao Thoại Châu
29.9.2010