Cao Thoại Châu

Em là người phiên dịch của đời tôi




                      Chiều lên xanh những nốt dương cầm
                      Sóng sánh trong mắt người yêu dấu
                      Vời vợi xa hồn tôi không bến đậu
                      Chỉ thấy nặng lòng vời vợi nhớ thương em

                      Tôi đang nghe giữa cuộc đời buồn
                      Tiếng em thấm vào hồn tôi thơm thảo
                      Giai điệu ấy làm sao tôi hiểu
                      Khi không lời phiên dịch của riêng em

                      Đêm nằm nghe chớp bể mưa nguồn
                      Ánh chớp giật mưa rừng bão biển
                      Lòng tôi đấy khi không nổi sóng
                      Giữa bốn bề đá dựng chênh vênh

                      Tôi đi chưa hết tháng năm buồn
                      Mưa và nắng ở hai đầu tít tắp
                      Tình em cho nồng nàn như nước mắt
                      Và ngậm ngùi day dứt nợ đời nhau

                      Đêm nằm nghe cơn gió qua cầu
                      Tôi mơ thấy mênh mông những nước
                      Tiếng róc rách không sao ngủ được
                      Khi thiếu lời phiên dịch của riêng em!

                        Cao Thoại Châu
                        Tám2ngàn10