PK: Tiền Giang

Viết về trái tim người mẹ thấy bình yên hơn là
viết về trái tim những phụ nữ đang yêu!
Bạn có đồng ý như vậy không?
Nhớ một buổi chiều, mưa hắt hiu!
Mắt buồn mẹ đứng ngóng trông theo
Một hình dáng nhỏ,thân yêu ấy!
Rồi khóc biệt ly, giữa xóm nghèo!!
Con bước đi mà chân tái tê!
Nắng vàng thôi rụng giưã bờ đê
Mẹ ơi! Con thấy chân trời xám
Và gió từ đâu bỗng kéo về!!
Mẹ hỡi! Đêm này lạnh lắm không?
Trời ơi! Xin kéo lại mùa Đông!
Đừng mang giá rét về nơi ấy!
Dù chỉ lùa qua,những cánh đồng!
Và gió đừng rung những lá vàng!
Dẫu trời trở lạnh báo thu sang!
Mẹ ơi! Con thấy đôi cò trắng
Chiều cuối thu, hay đứng trước làng!
Thức trắng đêm này nghe mưa rơi!
Niềm đau thôi vọng bốn phương trời!
Ngày mai con sẽ về thăm mẹ!
Mẹ của hồn con! Mẹ của đời!!!
*
*
*

Hôm qua xem tivi, kênh Planet Animal!
Một câu chuyện đã làm rơi nước mắt!
“Giòng sông Cá sấu”, nước đục ngầu, chảy xiết!
Ngụ trên bờ, cặp sư tử châu Phi!!
Vì tìm mồi nên ba mẹ vừa đi!
Hai con nhỏ ra bờ sông đùa nghịch!
Nước mát, cỏ xanh vui chơi thỏa thích!
Bỗng bất ngờ, một ông cá sấu, hiện lên!!
Bụng to, đuôi dài đầy cọc nhọn màu đen!
Lưng rêu bám như hòn giả sơn biết nổi!
Miệng hả thật to, cặp mắt nhìn đen tối!
Chân không thể lùi, hai chú nhóc hồn kinh!!
Theo bản năng, hai chú hét thất thanh:
-Cứu con với! Mẹ ơi!Cứu con với!
Cách hơn trăm mét, mẹ ẩn mình chờ đợi!
Đàn linh dương mập béo sắp đi qua!!
Nhưng đột nhiên, tim người mẹ xót xa!
Như linh cảm, một điều tồi tệ nhất!
Chẳng còn so đo những gì được mất!
Vội bỏ ra bờ sông, nhớn nhác tìm con!!
Tiếng kêu gào mỗi lúc một rõ hơn!
Mẹ đã biết, con gặp nhiều nguy hiểm!
Đi dọc bờ sông, cuống cuồng tìm kiếm!
Cỏ che tầm nhìn,vẫn chưa thấy con đâu!!
Lao xuống giòng sông, sư tử mẹ cố bơi!
Không cần biết dưới sông đầy cá sấu!
Tình mẫu tử như núi cao vời vợi!
Nhìn cảnh này, mà đau nhói cả tim!!
Xin tạ ơn trời! Sư tử mẹ bình yên!
Vừa kịp lúc cứu con khỏi miệng sấu!
Cắn cổ tha con, thay cho lời xin lỗi:
-Mẹ đã làm các con sợ, phải không??
Câu chuyện muôn đời, như nước của giòng sông!
Vinh danh mãi trái tim hồng của Mẹ!
Con người nhân hậu, loài thú kia,cũng thế!
Luôn quên thân mình, để che chở cho đàn con!!!
PK: Tiền Giang
Mùa Vu Lan - 2010
(1): bài viết từ năm xưa.