PK: Tiền Giang



                 Anh viết câu chuyện kia, không chỉ cho chúng mình!
                 Đâu phải riêng anh, miệt mài “Đi Săn Bóng”? (1)
                 Thế giới đảo điên, cuộc đời biến động!
                 Bao nhiêu người, đã mất hết niềm tin!!

                 Dù ta có là gì, đời cũng sẽ lãng quên!
                 Ai mà chẳng phải trở về với cát bụi?
                 Nhưng nếu ra đi, mà lòng ta bối rối!
                 Một chút gì, đã sót lại cõi trần gian!!

                 Không phải khác thường, cũng chẳng đa đoan!
                 Anh muốn động viên, những con người tuyệt vọng!
                 Giữa vùng đất chết, ươm lên một mầm sống!
                 Những kẻ sắp đầu hàng, lại ôm súng trên tay!!

                 Thượng Đế đã dựng lên, một ma trận “Đổi Thay”!
                 Ta vấp ngã, đứng lên, rồi vấp ngã!
                 Có lúc con tim tưởng chừng hóa đá!
                 Nỗi đau phụ tình, như dao bén cứa vào tim!!
                 Nhưng may thay, đời còn liều thuốc “Lảng Quên”!
                 Thượng Đế đã thương tình, xóa đi tất cả!
                 Những mất mát, đau buồn, căm hờn và nhục nhã!
                 Để một ngày kia, ta săn được cái bóng của chính mình!!

                 Câu chuyện này là của anh và em!
                 Của những ai đã một thời lầm lỡ!
                 Khi con tim chưa cạn giòng máu đỏ!
                 Thế gian vẫn còn, truyền thuyết một tình yêu!!!


                          


                 Tiền Giang
                 15Chín2ngàn10


                          1.   Tên cuốn sách đang viết!