PK: Tiền Giang
Thân em con gái mười hai bến nước!
Lấy chồng rồi,nào dám kể đục trong!
Canh cánh nỗi lo,tứ đức với tam tòng!
Răm rắp nghe lời chàng,rồi một lần bị xúi dại!
Về đến nhà,mà lòng còn kinh hãi!
Suốt ba năm trời,gối chiếc với chăn đơn!
Con gái nhà lành,đóng kịch nào có quen!
Chàng lại bảo thiếp,yêu thương bằng đầu môi chót lưỡi!
Mỗi lần thấy Lưu Bình đứng trước cửa phòng do dự!
Thiếp vừa run,vừa giận,chàng biết không?
Đã cuối Thu rồi,trời sắp chuyển sang Đông!
Kẻ ở ngoài lạnh,người trong phòng cũng lạnh!!
Không biết võ công,lại phải luôn né tránh
Những chiêu cầm nã thủ của Lưu Bình !
Ngẫm thân phận người phụ nữ lại cảm thương!
Đem giao trứng cho ác,chồng lại không hề lo sợ!
Gặp ông chồng hay ghen,trăm người đều thấy khổ!
Nhưng cứ tỉnh bơ như chàng,thiếp tự ái lắm thay!
Chỉ giả vờ thôi,nhưng Lưu Bình lại đắm say!
Cho thấy Châu Long,vốn hoa nhường nguyệt thẹn!!
Một con thuyền,trót cặp vào hai bến!
Lạ quen gì,cũng làm khổ đời em!
Trong giấc mơ,chẳng may gọi nhầm tên!
Chàng đừng giận,thiếp không bày ra chuyện đó!!!
Tiền Giang
04-11-2ngàn10