PK: Tiền Giang

Quên đi mùa Đông !!



             T a gặp nhau rồi, mùa Đông không cần đến!
                Giữ lại sắc Thu vàng, giống màu áo em xưa!
                Không còn ngày đêm, chờ cho gió chuyển mùa!
                Trời cũng xóa cảnh mưa ngàn và chớp bể!!

                Đêm qua, anh đã vì em lau giọt lệ!
                Đã lấp đầy nỗi nhớ lúc vắng xa!
                Gối chăn nồng, hương thơm một loài hoa!
                Mà nét bút, đã làm bao người say đắm!!

                Bức tranh yêu,giờ xóa đi màu xám!
                Chỉ chừa lại sắc hồng tươi
                                                     Giống màu má khi yêu!
                Còn hình nền, duy nhất màu tím thôi!
                Màu của thương nhớ, vẫn thủy chung chờ đợi!!

                Em nghiêng một chút, để anh gỡ làn tóc rối!
                Áo lụa nhàu kia giờ giam giữ hồn anh!
                Gặp nhau rồi, chẳng thích ánh bình minh!
                Chỉ muốn đêm tối, kéo dài thành vô tận!!

                Đâu phải vì làm thơ mà chúng ta lảng mạn!
                Nỗi nhớ thương dồn nén,ắc vậy thôi!
                Trên bầu trời, có trăm vạn vì sao!
                Ngưu và Chức, giờ đã thành như một!!

                Những chương cuối, sẽ không còn nước mắt!
                Con đường ta đi, em đã rắc đầy hoa!
                Mấy hôm nữa thôi, mình lại phải chia xa!
                Nhưng con tim ấy, thuộc về anh rồi! Em nhé!!!


                                                             Tiền Giang
                                                          Mười2ngàn10