PK: Tiền Giang
*Nhân đọc lại câu chuyện Trọng Thủy-Mỵ Châu
Cầm bút nhưng ai vẽ được lòng?
Bề ngoài như thế,còn bên trong?
Triệu Đà binh bại,dùng chước quỷ!
Vận nước tìm nơi khách má hồng!!
Trọng Thủy sang sông, làm rể quý!
Thục Vương cạn nghĩ,gả con yêu!
Ngây thơ!Tội nghiệp cho nàng Mỵ?
Trúng kế nam nhân,nhắm mắt liều!!
Bí mật quốc gia,trao kẻ lạ!
Nỏ thần còn đó,hết thiêng rồi!
Bắc quân tràn ngập,thành bị phá! (2)
Nước mất,nhà tan!Ôi xót đau!!
Lông ngỗng trắng đường,tình quá bạc!
Cha con lưng ngựa,bước đường cùng!
Kim Quy xuất hiện,lời trách phạt!
Máu đỏ đoạn tình,thắm biển Đông!! (3)
Đời sẽ còn nhiều tên Trọng Thủy!
Mong đừng thêm một Mỵ Châu nào!
Nội thù,ngoại tặc nhìn cho kỹ!
Đừng để cơ đồ chìm biển sâu!!!
1. Vẽ trái tim hay vẽ lòng
2. Triệu Đà nhiều lần bị nỏ thần của An Dương
Vương Thục Phán đánh bại nên xin giảng hòa và cho
con là Trọng Thủy sang làm rể Âu Lạc để làm gián
điệp đánh cắp nỏ thần. An Dương Vương không đề
phòng nên bị đại bại phải bỏ thành chạy trốn.
3. Vì biết Thục Phán đào tẩu thế nào cũng đem theo
Mỵ Châu nên Trọng Thủy dặn nàng dùng lông ngỗng của chiếc
áo dẫn đường cho truy binh.Mỵ Châu một lần nữa trúng kế.
Bị thần Kim Quy vạch mặt, An dương Vương dùng gươm chém
chết con gái rồi theo thần Kim Quy rẽ nước xuống biển!
PK: Tiền Giang
Chín2ngàn10