PK: Tiền Giang



     Người ta tất bật vì sự hối thúc của Nàng Xuân!
     Xe cộ chạy như bay,không chịu nhìn sau trước!
     Hàng hóa tựa tôm tươi, nhanh tay mới vớ được!
     Giá cả trên trời,nhưng không dám trả treo!!

     Chỉ có mấy ngày mà ngàn thứ ăn theo!
     Rờ đến món gì,cũng nghe chặt chém!
     Mỗi người bán hàng đều thủ con dao bén!
     Chỉ được một lần,đâu phải quanh năm!!?

                               Tiền bạc thu về,chợt nghĩ đến chữ Tâm!
                               Miếu mạo chùa chiềng,rủ nhau đến viếng!
                               Nghi ngút khói nhang,thành tâm cầu nguyện!
                               Trên trước độ trì,phúc lộc đầy sân!!?

     Người ta xài tiền,giống như dụng binh!
     Nuôi quân ngàn ngày,dùng trong một bữa!?
     Có những gia đình,bếp không đỏ lửa!
     Được bao nhiêu tiền,cũng dốc hết đón Nàng Xuân!

     Bên vệ đường,có em bé mắt rưng rưng!
     Không còn tổ ấm,để về trong dịp tết!
     Phong phanh áo vải,chống chọi cùng cái rét!
     Tết là gì?Ngơ ngác mắt trẻ thơ!!


     Rời thị thành,ta về miền thôn quê!
     Mới thấy Nàng Xuân,không thèm trang điểm!
     Mất dấu phấn son,thiếu phần ăn diện!
     Nhưng biết gọi là gì,vì nàng vẫn tên Xuân??

     Sự chông chênh này,khiến lòng thấy bâng khuâng!
     Niềm vui nhân đôi,nhưng nỗi buồn không xẻ nửa!

     Hãy vì nhân loại,nhóm lên bếp lửa!
     Để mọi người,cùng được sưởi hơi ấm Nàng Xuân!!


Tiền Giang               
2-2011