CÀ PHÊ VÀ SƯƠNG MÙ
Tiền Giang
Anh không phải loài bướm lạ!
Em đừng làm cánh hoa tàn!
Anh không buông lời cợt nhả!
Em đừng bỏ phế dung nhan!!
Hãy giữ màu xanh của mắt!
Để anh yêu như ngày nào!
Đừng vì một lần đánh mất!
Đem tình vùi dưới biển đau!!
Dẫu thuyền không về được bến!
Đời ta đã có nhau rồi!
Một lời trong tim đã hẹn!
Ngàn đời không thể mất nhau!!
Sương trắng bay qua đầu phố!
Biết em mãi mãi xa rồi!
Vì ai hoa kia vẫn nở?
Vì ai tim cứ nhói đau?
Khuyên người cố vui mà sống!
Sao ta lòng mãi u buồn??
Cà phê trong ly chợt đắng!
Đường về,mờ mịt khói sương!!!
Tiền Giang