Tùy bút: "H" TAM THỪA


  Thân tặng qúy bà và qúy ông lớp Đệ Thất-2
nk:65-66/ TH Pleiku


       Thật bất ngờ khi nhận ra Hổ trong bộ quân phục ghé thăm tôi sau nhiều năm xa cách, trông Hổ vẫn đỏm dáng trau chuốt bộ cánh như ngày còn đi học, bộ trây-di ủi hồ, ly quần thẳng tắp không một nếp nhăn, đôi bốt-đờ -xô đánh xi đen bóng nhoáng, Một quân nhân gương mẫu? Tôi thốt lên rồi hỏi :
               - Mày về phép à
        Kéo ghế ngồi để chiếc mũ lưỡi trai lên bàn. Hổ đáp :
               - Không tao xin thuyên chuyển về hẳn đây. Mày khỏe không.?
               - Khỏe, mày về lâu chưa ?
               - Được hơn tuần. Bận ít việc gia đình, hôm nay mới ghé thăm mày.
               - Mày về đơn vị nào.
               - Quân Tiếp Vụ.Trung Tâm QTV QĐ-2 đóng ngay ngã ba Hoa Lư, tao mới trình diện sáng nay, tuần sau chiến đấu .
               - Gớm lính hậu phương mà nói nghe máu lửa quá.
       Hai thằng cùng cười, cũng phải đến hơn ba năm tôi mới gặp lại Hổ. Cuối năm Đệ Tam tôi nhập ngũ, sau khi mãn khóa quân sự, tôi học thêm một khóa chuyên môn Phi hành, ra trường, phục vụ tại Nha Trang được hơn năm thì xin hoán đổi về Pleiku. Ngày về thăm lại trường xưa đươc biết Hổ và một số bạn cùng lớp đã lần lượt nhập ngũ sau mùa Hè đỏ lửa, đám con trai lớp tôi lúc bấy giờ chỉ còn chưa đến một phần ba, đang chuẩn bị học thi Tú Tài 2 . Ngồi chưa nóng chỗ. Hổ rủ rê .
               - Ra quán lai rai tâm sự ,tao nhớ bọn mày quá. Mấy đứa kia không rõ tụi nó ra sao.
               - Ừ thì đi, mày nhậu Cầy tơ được không ?
               - Nhậu tuốt. Từ ngày vào lính đến giờ tao chẳng tha món nào.
               - Vậy thì trực chỉ Cầy tơ Kim Phượng .
       Quán vắng khách, có lẽ đang độ giữa tháng . Ở cái tỉnh lỵ toàn lính này thì mọi sinh hoạt, mua bán, ăn uống đều lệ thuộc vào chu kỳ lương lính, hàng quán chỉ tấp nập, đông đúc vào những ngày cuối tháng và lai rai cho đến hết tuần đầu tiên của tháng sau. Chọn chiếc bàn gần cửa cho thoáng, vừa an tọa bà chủ quán đã đon đả tiếp khách.
               - Hai cậu dùng món gì.
               - Chị cho một đĩa thịt nướng, một đĩa lòng nướng với thịt hấp. Bốn cái chả Chìa.
               - Cậu dùng rượu gì.
               - Cho hai xị rượu thuốc. À! chị cho thêm cái bánh đa nữa.
       Tôi ra vẻ sành điệu gọi một loạt thức ăn, Hổ tủm tỉm cười :
               - Mày hay nhậu ở đây lắm hả ,
               - Không thỉnh thoảng mới ghé.
       Loáng một cái thức nhắm và rượu đã bày ra chật bàn. Hổ vắt chanh vào bát mắm tôm lấy đũa ngoáy đều. mắm tôm xủi bọt dậy đều theo chiều đôi đũa, bốc mùi thơm hấp dẫn. Tôi rót rượu đầy hai cái ly xây chừng. Hai đứa cạn ly theo đúng cái thủ tục ban đầu của dân nhậu. Câu chuyện vui dần , theo chiều vơi của chai rượu. Hổ khề khà kể cho tôi nghe những ngày tháng vất vả gian khổ nơi quân trường Đồng Đế, chuyện buồn vui ở đơn vị. Rồi Hổ hỏi tôi về đám bạn học cùng lớp ngày xưa.
        Đám bạn học cùng lớp ngày xưa, bây giờ mỗi người mỗi phương phần đông chọn đường binh nghiệp, chỉ còn dăm đứa may mắn đang lê la ở giảng đường đại học, bọn lính tráng có tôi và vài thằng về lại Phố núi, nay thêm Hổ nữa, chắc cũng tròm trèm tiểu đội. Có điều may mắn là tất cả đều thuộc lính không phải tác chiến, làm việc ở hậu cứ nên chưa có thằng nào “giã từ vũ khí” . Bên con gái thì cũng tứ tán mọi nơi người Văn khoa Đà Lạt , kẻ Sư Phạm Huế . Sài gòn…. chỉ còn BQ đang làm việc ở Ngân hàng Nông Nghiệp tỉnh.
        Hổ đột ngột hỏi :
               - Mày có hay gặp bọn con gái không ?
               _ Có, ừ gặp nhau vào dịp Hè và Tết , bọn nó về thăm nhà.
               - Mày còn nhớ H chứ.
       Á à ! Thằng này đang nhắc đến người xưa, tôi vờ vịt hỏi lại :
               - Mày hỏi Kim H . ( vì lớp tôi có ba người bạn gái tên H )
               - Không ! XH mày quên rồi sao.
       Quên thế nào được cô bạn học chung lớp, cùng đường đi về suốt những năm trung học. Hồi đó trong lớp XH không đẹp, nhưng xinh xắn và nổi trội hơn so với các bạn nữ trong lớp nhờ nước da trắng hồng , với dáng người mảnh khảnh, ưa nhìn. Bọn con trai trong lớp nhiều thằng hay ngắm trộm, trong đó có cả tôi. Sau hai năm chuyển trường qua Pleime học XH và các bạn gái lại quay về TH Pleiku để học nốt chương trình Đệ nhị cấp.Chúng tôi lại được dịp học chung trường.
              - À hôm hè rôi XH có về chơi, XH đang học trong Sài gòn, Tết thế nào cũng về ăn tết .
       Uống hết ly rượu của mình, nhìn chai rượu cạn đáy Hổ gọi thêm hai xị nữa mà chẳng cần hỏi ý tôi, tửu lượng kém tôi hơi ngại, nhưng đành chiều bạn lâu ngày mới gặp lại xả láng cho bạn vui.
               - Mày còn nhớ cái này không ? Kỷ vật…
       Nói chưa dứt câu Hổ móc trong ví ra , một tờ giấy gấp tư màu xanh ngả màu cất cẩn thận trong bao ép plastic. Tôi cầm tờ giấy dở ra. Tám câu thơ vẫn còn rõ nét in trên nền giấy mỏng màu xanh đã ngả màu theo năm tháng. Lòng thoáng bồi hồi xúc động nhớ lại chuyện ngày xưa ...

= o0o =

       Hôm ấy tôi đi học sớm để ôn bài vì hai giờ đầu làm bài kiểm soát môn Lý. Hổ đón tôi ở cổng trường, nhờ tôi trả hộ quyển vở Hổ mượn của XH. Tôi ngạc nhiên hỏi lại :
               - Lớp mày hôm nay không có giờ à. Sao lại nhờ tao.
               - Hai giờ đầu Kim Văn, Tao “cúp”vì bận việc nhà mày giúp tao rồi…

CaLamPK
       Hổ nháy mắt hất hàm về hướng nhà ông cai ,ra điều sẽ đền ơn bằng một chầu giải khát, tôi chẳng màng đến chầu nước của Hổ đãi nhưng nhận lời vì một thoáng tò mò chợt lóe lên trong tôi.” Thằng này tài thật mượn được vở của em H” ,tôi thầm nghĩ, nhưng sao không tự tay trả mà lại nhờ đến tôi. Lại còn trốn học nữa .Chắc có chuyện gì đây. Nhìn cuốn vở bọc giấy bao màu tím thẫm, nhãn vở đề tên XH Lớp 10B2 , bên trên ghi môn học Kim Văn bằng màu mực đỏ.Tôi ngẫm nghĩ, suy đoán chắc bí mật nằm ở trong cuốn vở này, dở những trang đầu chẳng phát hiện ra điều gì. Cuốn cong cuốn vở ngón tay cái buông nhẹ, những trang giấy lần lượt giở và.... một tờ giấy viết thư màu xanh rơi ra. Đây rồi ! tôi reo vui nhặt tờ giấy màu xanh mở vội ra xem, điều bí mật nằm ở giữa trang giấy. Đó là bốn câu thơ trong bài thơ Tuổi Mười ba của thi sĩ Nguyên Sa .

Áo nàng vàng, tôi về yêu hoa cúc,
Áo nàng xanh, tôi mến lá sân trường.
Sợ thư tình, không đủ nghĩa yêu đương,
Tôi thay mực, cho vừa màu áo tím.
              H Tam Thừa tặng.

       Lãng mạn quá, ngỏ lời tán tỉnh em bằng thơ ghê thật. Lại còn ghi là H-Tam-thừa tặng nữa chứ. (vì Hổ họ và tên đầy đủ là Huỳnh Hùng Hổ nên hay ký nháy là H3) Oách nhể, tình tứ và đầy tính toán học… Nhưng sao lại xưng là tôi , phải mạnh dạn xưng anh chứ,… khô khan và khách sáo qua.ù không được. XH đâu có chiếc áo nào màu vàng hay màu tím đâu mà đòi “… thay mực” với “...về yêu hoa cúc”. Hôm đi cộng sổ lớp tôi thấy XH diện chiếc áo sơ mi nữ màu hồng, đi học XH vẫn thường mặc áo len màu xanh đen. Thằng này thiếu tính thực tế, áp dụng thơ không đúng chỗ và .. .và quá ư là gượng ép. Tôi thầm bình phẩm, chê bai và cũng chợt hiểu ra rằng, tại sao một thằng dốt toán hơn tôi, hôm đầu năm học lại hiên ngang ghi tên học ban B. Quả là lý lẽ của con tim đã làm Hổ không nghĩ đến con đường học vấn mờ mịt cho một kẻ dốt toán mà dám học ban B. Hổ chỉ muốn học chung lớp với XH , muốn gần gưi để dễ bề ve vãn,nhưng tán tỉnh thế này thì H chê là cầm chắc. Hừ ! thằng này không những dốt toán mà còn kém cả văn chương nữa. Rồi chẳng hiểu sao cái máu nghịch ngợm, trêu người trong tôi nó trỗi dậy, trỗi dậy một cách mãnh liệt. Tôi nghĩ cách nghịch ngầm. Thoáng một cái trong tôi đã hình thành một trò đùa tai quái.

= 0o0 =

       Nhẩm lại lần cuối trước khi hạ bút ghi vào trang đối diện có bốn câu thơ của Hổ chép là bốn câu thơ do tôi chế tác trong vòng chưa đầy năm phút. Tôi nắn nót trình bày thi phẩm của mình, trên trang giấy màu xanh.

Aó nàng hồng, anh về yêu hoa Giấy
Aó nàng đen, anh mến bếp sau nhà.
Ngại thư này, không nói hết tâm tư.
Anh tặng “H” thêm hai hòn Xí – mụi.
              Ông Ba Mươi tặng.

       Thơ tình thì phải thực tế và chính xác nếu nói khác đi sẽ là giả dối, không trung thực. sẽ bị từ chối thẳng thừng vì bị cho là không thành thật. Cả một khối tình làm sao mà có thể gói gọn và diễn tả hết trong có bốn câu thơ, phải nói thật để em thông cảm, tâm tư còn đầy ắp những suy nghĩ về em, nhưng vì ngại ngần nên chưa thổ lộ hết.Em hãy đợi đấy. Tình yêu thì bao giờ mà chả cần đến kỷ niệm, kỷ niệm sẽ khiến người ta nhớ mãi đến nhau, kỷ niệm càng xâu sắc càng nhớ nhau dai.
        “Anh tặng “H” thêm hai hòn Xí – mụi”
       Có bao giờ hết được Xí- mụi. Còn học trò là còn Xí – mụi, còn Xí- mụi là còn nhớ đến nhau. Hai hòn xí- mụi như hai dấu nhấn in đậm kỷ niệm vào hồn nhau. Xâu sắc qúa ! Ừ, Thật là tuyệt vời ! Tôi tự khen tôi.
        Tôi gấp tờ thư làm đôi như cũ, tám câu thơ úp vào nhau như ấp ủ khối tình của H3, và tờ thư được kẹp vào giữa cuốn vở. Cuốn vở được trao cho XH trước đầu giờ học chiều hôm đó. Từ hôm ấy và nhiều tuần lễ sau tôi để ý thì thấy Hổ vẫn vui vẻ, thỉnh thoảng vẫn nói chuyện với XH có vẻ tâm đắc. Chắc hai người bàn chuyện học hành còn XH thì thỉnh thoảng nhìn tôi tủm tỉm cười, tôi nghĩ có lẽ hai người đang vui trong hạnh phúc! Tôi thèm được như Hổ. Thời gian qua đi câu chuyện cũng lui vào dĩ vãng….

= 0 O 0 =

       Hôm nay nhìn lại lá thư tôi bồi hồi hỏi Hổ :
               - Mày nhận lại thư này từ bao giờ.
        Hổ buồn rầu không nhìn tôi khẽ nói:
               - Cuối năm Đệ tam. XH kẹp lá thư vào quyển lưu bút gửi trả lại tao.
               - Thế XH có viết gì trong trang lưu bút không.?
               - XH khuyên tao gắng học đừng nghĩ chuyện vẩn vơ. Hổ khẽ thở dài
        Nghe tiếng thở dài tôi thấy niềm hối hận dâng lên trong lòng, và tự trách mình vì trò đùa tai quái ngày nào. Nâng ly rượu đầy tôi ngậm ngùi nói với Hổ :
               - Tao nốc cạn ly này coi như tạ lỗi với mày, về vụ bốn câu thơ…
        Nhìn tôi uống cạn ly rượu. Hổ nói:
               - Mày chẳng có lỗi gì .Chắc XH chê tao xấu trai,…
        Không ! Hổ không xấu trai như nó cảm thán. Chợt nhớ lại mỗi lúc nó cười tôi cũng đoán được duyên cớ vì sao khiến nó ôm mãi nỗi buồn cho đến hôm nay. Có lẽ XH chê nó Sún răng….!!!
        Tàn tiệc hai thằng đàn ông khật khưỡng ra về, dĩ nhiên là sau khi đã tính tiền. Phố đã lên đèn con đường Hoàng Diệu bỗng dài hun hút …


Lê Thái Giám-PK
@ Sài Gòn Trung tuần tháng 8 năm Kỷ Sửu.