PK: Trần Thái Bình
• Tặng người em gái nhỏ năm xưa!
Bốn chục năm rồi em biết không,
Tơ vương từ những cánh thư hồng,
Lay động tim anh, người lính trẻ,
Đêm nằm gối súng gác biên cương.
Ngày ấy lòng anh chẳng ước gì,
Vì đời còn lắm nỗi phân li,
Anh sợ bận lòng người em nhỏ,
Nên thư trả lời không gửi đi...
Hôm nay gặp lại lòng xôn xao,
Kí ức năm xưa bỗng ngọt ngào.
Để anh thấy đời còn hạnh phúc,
Cho dù nếm trãi lắm thương đau !
Em nhé, tình ta đã lỡ rồi,
Dòng sông định mệnh vẫn êm trôi.
Cho anh được làm người lỗi hẹn,
Để bình yên cho mỗi phận người.
05/2011
Trần Thái Bình