PK: Tiền Giang


  


       Giữa Sài Gòn ồn ào,có một chút riêng tư!
      Quán cà phê Miền Đồng Thảo,
                                       thấy tình xanh bát ngát!
      Em ngồi làm thơ, gió hòa theo nhạc!
      Nước chảy hữu tình, hoa tím rơi rơi!!

      Suối tóc buông dài, tim cứ thấy xuyến xao!
      Cảnh đã đẹp, người lại càng xinh đẹp!
      Nắng nhuộm bầu trời, gió đùa mái tóc!
      Có một Sài Gòn chẳng thể nào quên!!

      Thơ và người tình choáng ngợp con tim!
      Anh muốn viết, những điều chưa được thấy!

      Chỉ một tia nhìn mà hồn sóng dậy!
      Tách cà phê trên bàn, có dở cũng thành ngon!!

      Hoa tím rơi đầy, tóc ướp hương thơm!
      Như trêu anh, hoa hôn lên mái tóc!
      Một chút u buồn giấu trong ánh mắt!
      Hoa và người, đừng lẫn lộn,nghe em!!

      Mai anh ra về, chẳng thể nào quên!
      Sài Gòn mùa Đông, quán cà phê Miền Đồng Thảo!
      Tình yêu lớn, đã xua đi phần ảo!
      Hoàng Lan cận kề, sắc hoa tím trong tay!!!

Tiền Giang