PK: Nguyễn Thanh Sơn
   
 

 
 
Bốn mươi năm lối mòn ức tưởng
 
  Tình hư không - lá rụng hiên ngòai
 
  Phong trần khoác nhẹ trên vai
 
  Mây nghiêng nón lụa qua ngày vô biên.
 
  Bốn mươi năm lộng gió vô thường
 
  Vạt áo bay sang đời em mưa đỗ
 
  Ta làm thuyền không mặc tình song vỗ
 
  Đưa em về - qua khúc song thương !
 
  Bốn mươi năm bạc đầu thanh sắc
 
  Có như không - nước chẳng rời nguồn
 
  Đầu cành trĩu một đêm sương
 
  Bóng ai vừa lướt qua vườn chiêm bao…
   
 

 
Năm mươi năm - lặng lẽ bên đời
  Trải từng vạt nắng vàng
  Nơi miên trường
  Lá khô về phía cội nguồu
  Chân trần quá mộng trùng dương lại về.
Saigon 01/08/2011
Nguyễn Thanh Sơn