PK: Nguyễn Thanh Sơn
Có ai đó qua lối buồn mây trắng
Để mình tôi lặng lẽ đứng trong chiều…
Thả hồn trôi cuối trời xa vắng
Hoàng hôn về nghiêng bóng núi trông theo.
Dẫu là mây cuối trời không định hướng
Chẳng làm sao ra khỏi một tia nhìn
Mắt em như biển lòng không tận
Muôn đời thăm thẳm một màu xanh.
Mỗi lần đi một héo hon
Cầu tre bến nước có còn nhớ chăng
Bây giờ cách một vầng trăng
Xa xôi như thể vẫn hằng xa xôi
Thôi thì buông
tháng ngày trôi
Chân nguyên sẽ đợi bể dâu tìm về !
Saigon 06/2011
Nguyễn Thanh Sơn