“Tháng ba mùa con ong đi lấy mật       
Mùa con voi xuống sông hút nước      
Mùa em đi phát rẫy làm nương”         


    Tháng ba cao nguyên với rừng cao su, ngút ngàn trà xanh mơn mỡn, vườn café, trên cành đã đậu những chùm trái li ti như hạt gạo. Tất cả vạn vật đang chờ cơn mưa giông để vươn lên sức sống, đâm chồi nẩy lộc, ra hoa kết trái cho mùa bội thu.
    Tháng ba Pleiku khi những cành phượng vỹ đã hé nụ hoa đỏ trên sân trường. Thời gian này học trò sắp bước vào mùa thi và cũng báo hiệu mùa chia tay sắp đến. Tháng ba dưới cái nắng chói chang ban ngày, trở lạnh về đêm đã làm cho con người trong cuộc sống có nhiều điều thú vị, yêu thiên nhiên mãnh liệt hơn.
    Nhà tôi gần trường em. Trường của em đã đổi khác rất nhiều nhưng những hình ảnh của mái trường xưa còn giữ mãi trong tôi. Mỗi chiều đi bộ qua trường em, lòng cảm thấy bùi ngùi xao xuyến nhớ đến tuổi học trò, những kỷ niệm êm đềm của thời cắp sách đến trường.
    Tôi đến với em tình cờ nhưng cũng dễ hiểu vì em là em gái của bạn tôi. Ngày đầu tiên đến nhà bạn chơi, gặp ánh mắt trìu mến và lời chào hỏi thân thương của em đã cho tôi có cảm tình. Lần sau tôi thường xuyên rủ bạn đi học để được gặp em. Dần dần em và tôi thường hẹn nhau ở cổng trường hay những giờ học cour Pháp văn.
    Em và tôi thương nhau có thể là mối tình đầu với bao nhung nhớ mộng mơ của tuổi mới lớn. Với những mùa chia tay rồi gặp lại. Niềm vui náo nức khi trở lại sân trường cùng thầy cô, bạn bè. “Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn, chín mươi ngày qua chứa chan tình thương”. Ôi! Chia xa rồi hội ngộ. Em và tôi có thêm nhiều kỷ niệm, chuyện tình yêu thêm dạt dào, thắm thiết. Thế nhưng một mùa hè…
    Em tiễn tôi ra bến xe vào một buổi sáng mưa nhè nhẹ. Tôi ra đi với những ước mơ và dự định cho tương lai cùng em xây hạnh phúc. Tôi lên xe ngoái nhìn em qua cửa sổ đến khi xa rời tầm mắt. Và tôi đâu có ngỡ rằng đó là lần cuối tôi gặp em.
    Tập lưu bút em viết cho tôi với những tình cảm ngọt ngào nhung nhớ, giận hờn vu vơ của thời áo trắng đến trường.

                                  Có thể anh đã quên
                                  Yêu thương em dành cho
                                  Ngọt ngào hương vị mật
                                  Chua cay chút dỗi hờn


    Chia ly như liều thuốc đắng dai dẳng mãi trong tôi. Tình yêu tôi cho em là những gì trong sáng, ngây ngô lắm lúc đến khờ khạo để rồi em trách tôi sao nỡ vô tình.

                    Có thể anh đã quên
                    Quen nhau từ thuở nọ
                    Chưa một lần anh ngõ
                    Hôn đôi môi ửng hồng
                    Cầm tay nhau dạo phố
                    Giá rét ngày cuối đông


    Tình yêu tôi với em như cái nắng, cái gió của thời tiết cao nguyên. Tình yêu ấy cũng có lúc thăng lúc trầm như nước thủy triều lên xuống. Không khí Pleiku với cái cái nắng oi nồng, cái lạnh giá về đêm mà sao tôi vẫn yêu con người và phố núi Pleiku đến thế.
    Một buổi chiều nắng nhuộm vàng bên quán café 237 quen thuộc, bạn bè chúng tôi thường hẹn gặp nhau khi có bạn ở xa về thăm trường xưa, bạn cũ, với không gian hữu tình, thơ mộng, có thêm chút gì lãng mạng của quán, chúng tôi ngồi trải lòng mình bao chuyện đời đã qua. Bồi hồi nhớ lại tuổi ngày xanh đã chôn vùi trong trong ký ức. Thời gian có phôi phai nhưng những hình ảnh về em tôi sẽ giữ mãi như một kỷ niệm đẹp. Bên giọt café tí tách, chạnh lòng nhớ đến em khi nghe bài hát của Thanh Sơn.

                    Tình đẹp như trang giấy kết vần thơ
                    Như một nụ hoa trắng
                    Nhưng bao nhiêu yêu dấu đã phai mờ
                    Thời gian nỡ vùi chôn tuổi học trò
                    Người em gái mến thương nơi chốn nào
                    Bao giờ mình gặp nhau”



Nguyễn Minh Triết              
Pleiku - Cuối tháng 3/2012         



* Bài hát:
     - Tháng Ba Tây Nguyên
     - Liên khúc Nỗi buồn hoa phượng-Lưu bút ngày xanh.