PK: Nguyễn Thị Ngọc Hương


 

          Có thể thầy chẳng nhớ em đâu
          Bởi thời gian và học trò đông thế!
          Lũ chúng em chẳng lúc nào quên được
          Thầy ơi! Tiết học cuối cùng
          Trên bục giảng giọng thầy run run
          Tiếng rời rạc : mai-thầy-đi-xa lắm!
          Ngơ ngác nhìn nhau lớp chìm trong im lặng
          Ngỡ xa thầy như mẹ vắng vài hôm
          Bạn bè tôi không giấu được nỗi buồn
          Thầy cô mới, tiếng cười nghe cũng lạ
          Hoa phượng đỏ bầm lên xơ xác lá
          Chiến tranh! Tổ quốc gọi thầy.

             Bục giảng, trường xưa lớp cũ còn đây
             Buổi thanh bình nước non liền một dải
             Thầy đi mãi chưa một lần trở lại
             Để mỗi lời ca nấc nghẹn xé lòng

             Rồi một ngày đồng đội đưa thầy về
             Nghĩa trang bùi ngùi học trò quây lấy khóc
             Quan tài bé như cái va-li thời dạy học
             Xương cốt thầy ơi, trong đó có đau không?

          Bạn bè giờ tuổi lên bà, lên ông
          Năm tháng dày thêm tóc đứa nào cũng bạc
          Duy có tấm lòng không hề đổi khác
          Là nỗi nhớ thầy dằng dặc khôn nguôi.


Nguyễn Thị Ngọc Hương                      
Pleiku, 04-2011