PK: Nguyễn Thị Ngọc Hương


 

         

          Thôi đành thôi! Xa lớp xa trường
         Trang giáo án khép nửa chừng tiết học
         Bổi hổi, bồi hồi ngỡ như muốn khóc
         Mắt học trò ngơ ngác ngước nhìn cô

         Thôi đành thôi! Xa lớp trường thôi
         Nơi gió hát những bài ca hay nhất
         Nơi nắng trãi vàng ươm màu mật
         Lá xanh cành tươi rói sắ hoa

                Biết bao giờ mới quên tháng ngày qua
                Nỗi nhớ đằm sâu học trò, bục giảng
                Bụi phấn trắng bay vương tà áo trắng
                Vương tóc mấy hóa bạc sớm, em cười!

                Trường lớp đó mà hóa xa xôi
                Học trò đọc bài, tiếng nghe rất rõ
                Hoa phượng nở sắc sân trường thảm đỏ
                Cháy lòng nhau thương lắm ơi người!

                       Giá về lại ở tuổi đôi mươi
                       Tôi vẫn chọn đời làm trang giáo án
                       Là cô giáo mẹ hiền tình chẳng cạn
                       Nghĩ mà vui với nỗi nhớ lớp trường.


Nguyễn Thị Ngọc Hương                      
Pleiku, 04-2011