PK: Nguyễn Thị Ngọc Hương



  

       


               Mẹ sinh em chín tháng mười ngày
               Hoa của đất hai mùa mưa nắng
               Muôn nỗi ưu tư giăng thành im lặng
               Khoác vòng tay hai mảnh cuộc đời
               Nắng có đốt héo queo,
                               thân khẳng khiu đen đúa
               Lá non tơ quay quắt rũ úa tàn
               Còm cõi đan nhau, rối bời nghiêng ngả
               Gió xé lòng nào có thở than
               Có dã gì đâu và có quì đâu!
               Bởi bên đời em một loài hoa dại!
               Dẫu hoa em mãi vàng hơn ngàn lần
                              màu mật ong kết lại
               Cả nắng chiều và trăng tuổi đang yêu…
               Chốn vô thường ai nhớ ai quên
               Em trần trụi đến cho đời mắc nợ
               Người đi xa bùi ngùi tiếc nhớ
               Cao nguyên đất đỏ - Lưng đồi
               Có sắc vàng long lanh chơi vơi
               Vàng mãi cháy như trời không tắt nắng
               Viền nét lên tranh tháng mười chớm lạnh
               Mùa dã quỳ đang nở kìa anh!


                                         Pleiku, 5/2011
                                Nguyễn Thị Ngọc Hương