đất Sài thành lòng con nóng như lửa
                Tối về con mơ một giấc mơ
                Đầy mộng mị
                Con thấy mình trở về nơi chốn cũ
                Một địa chỉ cũ mốc
                Và đầy rong rêu
                Bởi vì con đã bỏ nó mà đi
                Đã quá lâu
                Như thời gian đã hững hờ trôi đi
                Khô khốc
                Và lạnh lùng
                Trong lòng con đã đóng băng
                Nhưng có phải thế không
                Hay lửa vẫn cháy trong lòng
                Ngôi nhà xưa thân yêu của con vẫn còn đó
                Nhưng sao không có ai ở trong đó
                Trống vắng và cô đơn
                Như một ngôi nhà hoang
                Và hoảng hốt
                Sợ rằng bóng núi đã về chiều!

                Nên hôm nay
                Con trở về phố núi
                thân yêu
                Với những con dốc dài
                Chạy lên chạy xuống
                Như dãi lụa đào
                Như cơn sóng biển
                Như tình thương con dành cho ba
                Vẫn nguyên vẹn
                Và tinh khôi
                Như những ngày con còn nhỏ bé
                Mà ba đã nâng niu
                Nuôi con khôn lớn
                Tinh phụ tử thiêng liêng dường nào
                Dẫu cho lửa cũng không đốt cháy
                Dẫu cho bão cũng không làm đổi thay
                Vậy mà tới giờ này
                Con mới ngộ ra được điều này
                Có trễ quá không ba!

                Từng sát-na đi qua
                Từng hơi thở đi qua
                Cho tim con vẫn đập
                Và dòng máu vẫn chảy trong châu thân này
                Đó là những gì quí báu
                Mà ba mẹ đã cho con
                Sao con lại không trân quí nó!


Bình minh trên núi đã lên
Trong thung lũng này
Vẫn còn chút sương mù
Giàn hoa giấy trước cổng nhà
Phất phơ trước gió
Và tô điểm cho không gian thêm sinh động
Anh trở về nhà
Trong lòng thanh thản biết dường nào
Phố núi đã níu kéo anh trở lại
Duyên nợ từ nghìn đời
Ai bỏ đi sao cùng tận!
Một chút hơi sương cũng đủ
làm lòng anh xao động
Phố núi chập chùng những dốc dài
Như trong lòng anh đầy sóng dậy
Những kỹ niệm xa xưa
Tuổi niên thiếu
Và cả quãng đời thanh xuân
Anh nói quên là quên được sao!

Anh đi ngang sân nhà ai
Lại có giàn hoa xác pháo trên mái nhà
Làm lòng anh chạnh nhớ về Đàlạt
Cũng thành phố mờ sương lãng đãng
Cũng những mối tình say đắm cõi lòng
Và những giọt nước mắt
Khi cặp tình nhân chia tay nhau

Giờ này anh ở Saigon
Với không khí ồn ào và sôi động
Hình như không hợp lắm với anh
Hình như anh muốn nói với em điều gì
Đừng nói lời chia tay đó nhé!
Đừng nói lời ly biệt
Dẫu biết rằng ngày mai mở mắt ra
Biết có còn thấy mặt nhau hay không!
Từng sát na đi qua
Bóng tối hay ánh sáng tràn về
Có ý nghĩa gì
Nếu hai ta không yêu thương nhau
Đừng nói với em là anh muốn trở về núi
Núi muôn đời lôi kéo anh
Quyến rũ anh
Và anh trở thành con thiêu thân
Không quay đầu lại được
Cuộc đời nói cho cùng
Làm sao nắm tay
Cùng đi hết cuộc đời,phải không em
Vậy đừng kỳ vọng gì cho nhau
Hãy như là xa lạ
Hãy như là chưa quen nhau
Và coi như là người da vàng với nhau,
thôi nhé!


Ngô Tấn Bình                     
binhngotan@gmail.com          
Saigon 3/2012