PK: Ngô Tấn Bình


                Đây là lá thư
                Con viết từ phố thị
                Kính gởi Ba
                Người đang ở phố núi xa xôi
                Đây có lẽ là lá thư duy nhất
                Mà con gởi cho Ba
                Sau 57 năm dài xa xứ biển thân yêu

                                      *
                               *            *

                            Từ lúc bỏ quê lên núi
                            Phố núi mờ mịt hơi sương và lạnh lùng
                            như băng tuyết
                             Con đâu biết rằng
                             Đó là một bước ngoặc trong đời con
                             Đó là một nơi ở mới
                             Cũng không phải là Ba chọn
                             hay con chọn
                             Mà cuộc đời đã chọn cho chúng ta
                             Và từ đó con đã mất một miền quê
                             của con mãi mãi!
                             Con đã trở thành một cư dân của phố núi

                                      *
                               *            *

                Vậy mà sao giờ này
                Con cảm thấy xa lạ quá
                Con không còn là dân phố núi nữa
                Con muốn trở về biển
                Biển muôn đời
                Thủy chung mãi mãi
                Biển muôn đời là biển cả bao dung
                Biển muôn đời
                Mãi mãi là của riêng cono
                Biền muôn đời chờ đợi con quay về
                Và con yêu biển lắm,Ba ơi!

                                      *
                               *            *

                             Con đã và sẽ quay lưng lại
                             Bây giờ và mãi mãi về sau
                             Bởi phố núi bây giờ đâu phải của riêng ai
                             Sẽ muôn đời và vĩnh viển
                             Trong tâm trí của con
                             Trong đường đời con đi
                             Mãi mãi và miên viễn sẽ không còn ai nữa
                             Có thể làm cho con bận tâm và hòai vọng nữa
                             Sẽ như thế ,Ba nhé!

                                      *
                               *            *

                Ba và con cũng như hai đường thẳng song song
                Thấy nhau đó nhưng muôn đời không chạm mặt
                Thấy nhau đó nhưng không bao giờ gặp được nhau
                Bởi phương trình đã lập ra như vậy rồi
                làm sao dời đổi
                Bởi đường đời có ai biết trươc điều gì
                Phải không Ba!
                Chia tay Ba
                Chia tay phố núi của con!

Saigon,tháng 4/2011                    
binhngotan@gmail.com