PK: Ngô quang Diệp


 


        Kể từ ấy nỗi đau như chợt đến
       Giết hồn thơ lai láng mộng yêu đương
       Như bơ vơ lạc lõng cõi vô thường
       Tim ray rức và hồn đau hẫng hụt

       Trong sâu thẳm dấu nỗi đau tê buốt
       Lỡ cung đàn bản nhạc chuyện trăm năm
       Thôi hết rồi những mơ ước xa xăm
       Ta ôm ấp bao điều như sương khói

       Ta gặp nhau giữa chợ đời trơ trọi
       Nhận ra nhau hai số phận bọt bèo
       Hai cuộc sống hai mảnh đời lạc lõng
       Hai trái tim đang khao khát yêu đương

       Rồi ngày mai tình đã rẽ đôi đường
       Trong ta sẽ còn chút gì để nhớ?
       Để hoài niệm phút giây đầu gặp gỡ
       Để cho nhau lời thương nhớ sau cùng


Vĩnh Long 4/2011                      
Ngô quang Diệp