Ngô Quang Diệp




     Ngày em đi sân trường vàng lá rụng
     Bầu trời thu xám ngắt nỗi bơ vơ
     Hàng phi lao như gục đầu đứng khóc
     Tiếng vi vu gió cũng khóc trong cây

     Em về đâu dưới vòm trời này
     Em có thấy trời thu màu ảm đạm
     Em ra đi tuổi chưa tròn mười tám
     Bài học đầu năm, em chưa viết chữ nào

     Ngày em đi cả xóm đạo xôn xao
     Con nhà ấy học tài nhất xứ
     Anh đau đớn lục tìm trong quá khứ
     Có chút gì để lưu niệm mai sau

     Nhưng chuyện gì cũng thấy xót xa đau!
     Trong ngôn ngữ như có điều báo trước
     Em thường nói: Dù trường đời xuôi ngược
     Lắm gian nan ta phải biết giữ mình


     Phải tự biết lấn đường lên phía trước
     Và bước lên đi đến đích cuối cùng
     Trong tình yêu biết coi trọng thủy chung
     Trong cuộc sống biết vươn lên không mệt mỏi

     Em nằm xuống tắt một vì sao chói lọi
     Dìu bước anh đi soi đường anh bước tới
     Em nằm đó không lo toan nghĩ ngợi
     Nhắm mắt xuôi tay em giã biệt cuộc đời.

     Anh nghẹn ngào vĩnh biệt ái khanh ơi!
     Anh vẫn giữ tình em đến cuối đời nhung nhớ.


Ngô Quang Diệp
CHS.TH Pleiku