PK: Ngô Quang Diệp


 


      Thời gian trôi cõng tôi qua ngày tháng
      Mộng mơ buồn trong tà áo nữ sinh
      Ngưỡng cửa đời rạng rỡ buổi bình minh
      Chân vẫn bước trên lộ trình đi tới

      Nhìn lại mái trường như còn ai đứng đợi
      Nắng sân trường phơi phới tiễn chân tôi
      Kỷ niệm ơi tưởng đã phai mất rồi
      Tôi nào biết vẫn tiềm tàng ký ức

      Trời trong xanh với mây pha màu mực
      Buổi lên trường vành nón lá nghiêng che
      Xuân vừa đi đã chớm thấy ngày hè
      Hoa phượng nở trên cành buông sắc đỏ

      Hôm chia tay vụng về bàn tay nhỏ
      Tay trong tay em sóng mắt ngượng ngùng
      Chút này thôi sao đủ nghĩa thủy chung
      Mai xa cách chúng ta không cùng lối

      Trên đường đời dưới mưa bay nắng gội
      Gói nhọc nhằn trong những nỗi gian nan
      Bước gập ghềnh xin cuộc sống bình an
      Để hai đứa mong có ngày tái ngộ

      Chia tay nhau trên đường đời bão tố
      Âm thầm đi vào ngả rẽ cuộc đời
      Chia tay mùa hè là từ giã cuộc chơi
      Chôn kỷ niệm của một thời đi học

      Trong ký ức nghe như thầm trách móc
      Ngày xanh ơi sao ngắn ngủi lạnh lùng
      Thưở học trò ai cũng nghĩa thủy chung
      Với trường lớp với thầy cô bè bạn

      Tình bạn học chẳng bao giờ quên lãng
      Sống trong tôi như hơi thở chính mình
      Dù cuộc đời là chìm nổi lênh đênh
      Trong tôi vẫn tình yêu thương bè bạn.


                                                 Ngô Quang Diệp
                                               Vĩnh Long, 5/2011