PK: Ngô quang Diệp


 

          Từ dạo ấy hai đứa buồn xa cách
         Cuộc tình nồng chia hai nửa mang đi
         Chốn xa xăm em nhớ tôi những gì
         Trong giấc ngủ có mơ ngày tái ngộ

         Làn gió nhẹ và sương chiều cuối phố
         Đón chân em chiều thứ bảy cuối tuần
         Lòng có nghe thương nhớ dậy rưng rưng
         Sáng chủ nhật nghe thương màu áo trận

         Anh một đi, đi sâu vào chiến trận
         Chiến trường xa NAM BẮC TÂY ĐÔNG
         Các anh đi xem cái chết tựa lông hồng
         Và máu lửa như trò chơi thơ ấu

         Các anh đi bên tình thương đồng đội
         Sẻ chia nhau ngụm nước túi gạo rang
         Từ sông sâu tới rừng núi bạt ngàn
         Đâu cũng thấy dấu chân người lính trẻ

         Các anh đi, hy sinh một thế hệ
         Tuổi trẻ trai bỏ lại phía chiến trường
         Anh lần về, tài sản những vết thương
         Trên thân thể vết thương lòng cào xé

         Anh trở về với nỗi lòng quạnh quẽ
         Sống lang thang giữa những buổi chợ đời
         Mảnh hồn đau khi từ giã cuộc chơi
         Tìm lẽ sống nay chỉ còn một nửa
         Thế là hết, còn gì hy vọng nữa
         Bụi thời gian đã phủ kín tương lai
         Mà dĩ vãng đã một thời cay đắng
         Chiến trường xưa cũng đi vào quên lãng
         Anh còn gì ngoài một nỗi đắng cay!!!


Vĩnh Long 4/2011                      
Ngô quang Diệp