PK: Ngô Quang Diệp





     Em áo trắng một thời sương phố núi
     Giữa sân trường hoa nắng lá me bay
     Trang sách mới dấu vết ngày khai giảng
     Tấm bảng đen, in đậm buổi bãi trường

     Gốc bàng già vẫn còn nguyên chỗ cũ
     Lá vẫn xanh, xanh bóng mát cho đời
     Em áo trắng của một thời áo trắng
     Nón nghiêng che tà áo gió tung bay

     Ôm cặp sách em thẹn thuồng cúi mặt
     Đếm thời gian theo nhịp bước chân rơi
     Anh nghịch ngợm lấn đường lên phía trước
     Áo trắng ơi ! Em đánh mất gì nào ?


          Anh nhặt được, ai tìm anh trả lại
          Đấy đừng tìm hoài ánh mắt giai nhân!
          Hoàng hôn rơi ánh sáng cứ lụi dần
          Anh tha thẫn ra về trong nỗi nhớ

                    Thuở học trò bây giờ xa xăm quá
                    Áo trắng ơi, áo trắng của ngày xưa ...


XL, Một2ngàn11          
Ngô Quang Diệp