PK: Ngô quang Diệp

Qua bến CHÂU GIANG (*) tôi nhớ về ngày trước
Những bến phà sông nước của miền Tây
Gặp người quen hiếm hoi trong khách lạ
Hỏi thăm đường lên CHÂU PHÚ tìm em
Bao năm rồi dõi theo bước chân em
Đã mất hút vào dòng đời xuôi ngược
Tôi mang máng cũng dạo này tám năm trước
Mình gặp nhau khu công nghiệp CÔNG KIỀU
Giây phút đầu ai dám nghĩ em yêu
Người khách lạ mới vài lần giao tiếp
Rồi từ đó những tháng ngày nối tiếp
Mình gặp nhau trong công việc bình thường
Tôi dối lòng và dấu kín nỗi vấn vương
Người con gái thời giáo viên xứ Đảo
Không đùa chơi với nợ đời cơm áo
Em quay về thành phố buổi ra đi
Mà cuộc đời nghiệt ngã cũng lắm khi
Em chuyển đổi nhiều công ty kiếm sống
Đời đổi thay tôi cũng vì cuộc sống
Lại lên đường tôi phiêu bạt đó đây
Dầu đi đâu cũng dưới vòm trời này
Tôi cứ nghĩ sẽ có ngày gặp lại
Tôi lại đi những dặm đường xa ngái
Bất chợt đổi thay bất chợt quay về
Vốn công trường thì lắm nỗi nhiêu khê
Tôi quên bẳng những ngày xa xưa ấy
Bỗng một ngày như cơ may đưa đẩy
Tôi lại về miền sông nước HẬU GIANG
Nhìn dòng sông đôi bờ rộng thênh thang
Tôi liên tưởng quê hương em ngày ấy
Và những gì trong tôi như thức dậy
Đi tìm em thì đã muộn mất rồi
Nghe não nề chết lặng cõi lòng tôi
Em vĩnh biệt đời ra đi vào hư ảo
Đốt nén nhang buồn gởi về người xấu số
Nghe lòng tôi đắm đuối bóng hình em
Vĩnh Long 5/2011
Ngô quang Diệp
* Bến phà Châu Giang TX Châu Đốc