PK: Ngô Quang Diệp




          

         Phong thư mỏng niêm mối tình thơ dại
          Của những ngày hai đứa mới yêu thương
          Của một thời ta cắp sách đến trường
          Những xao xuyến dấu trong tim bẻn lẻn

          Em hờn dỗi trách anh hay lỗi hẹn
          Để chiều buồn vương đáy mắt giai nhân
          Cho mùa Thu vàng hoa điệp ngoài sân
          Làn gió thoảng mái tóc thề buông xỏa

          Để lòng em dậy nỗi buồn chi lạ!
          Cứ bâng khuâng ngơ ngẩn giữa sân trường
          Giọt nắng chiều còn lưu luyến tơ vương
          Hàng cây ngả bóng dài trên vỉa phố

               Chiều buông xuống con đường loang bóng đổ
               Phố núi cao con dốc cứ nhỏ dần
               Em ra về lòng anh những bâng khuâng
               Thương tiếc mãi phong thư trong tập vở

               Chiến tranh về giữa mùa xuân hoa nở
               Tuổi học trò khép lại cũng từ đây
               Anh ra đi biền biệt những tháng ngày
               Em bị cuốn vào dòng đời bão lửa

               Tuổi học trò thế là không còn nữa
               Bọn chúng mình bè bạn cũng chia xa
               Trên đường đời bão tápvới mưa sa
               Em mất hút vào dòng đời ly loạn

               Anh với em hai phương trời ly tán
               Anh thì vào trận chiến giữ biên cương
               Bạn bè anh rải rác khắp chiến trường
               Đã ngã xuống cho quê hương đất mẹ

                    Họ dâng cuộc đời tình yêu và tuổi trẻ
                    Cho quê hương, đất mẹ được hồi sinh
                    Mong quê hương sớm thấy bóng thanh bình
                    Đã lâu lắm, một phần tư thế kỷ

                    Máu xương rơi tràn ngập nỗi đau thương
                    Thành thị làng quê đâu cũng bãi chiến trường
                    Nhà đổ nát mái tranh quê bốc cháy
                    Đường đào bới, bao chiếc cầu đã gãy

                    Lũy tre làng cháy trụi lửa Napalm
                    Hầm chông và mìn bẫy giăng ngang
                    Đường chặn lối dân làng như lũ chuột
                    Sống nhũi chui tránh tai trời ách nước

                          Tuổi trẻ các anh, theo chân người đi trước
                          Xả thân mình cho đất nước non sông
                          Mà giờ đây biết ai mất ai còn
                          Trong cuộc sống hẳn còn nhiều khốn khó

                          Anh trở về sau những ngày mưa gió
                          Chiến trường xưa, rừng núi bể sông sâu
                          Mà long mang u uất một khối sầu
                          Thân rệu rã nghe hờn đau “bại tướng”

                          Anh chết lặng bỗng gặp nhành hồng phượng
                          Ngang mái trường yêu dấu của ta xưa
                          Mười mấy năm trời đứng đợi dưới nắng mưa
                          Trường vẫn thế, chỉ khác là tên đổi mới

                          Lần ký ức - nhớ chiều em đứng đợi
                          Giữa sân trường chiều loang nắng bơ vơ
                          Anh nuối tiếc phong thư chưa dám gửi
                          Mà giờ đây lạc mất tự khi nào

     Em bây giờ đang lưu lạc phương nao?
     Em còn sống hay ra người thiên cổ
     Chiến tranh qua rồi, đất trời ngưng bão tố
     Hãy lần về tìm lại chốn ngày xưa
     Để tìm lại tình yêu và lẽ sống
     Dẫu đời ta chẳng còn nhiều hy vọng
     Để làm nên một sự tích diệu kỳ
     Đã qua rồi cảnh : Tử biệt - Sinh ly
     Đợi em về - dù bao năm anh vẫn đợi


Vĩnh Long, 4/2011                 
Ngô Quang Diệp