PK: Ngô Quang Diệp



     


                         Em đi rồi phố núi buồn biết mấy!!!
                         Mây âm u trời thấp nặng cơn mưa
                         Hàng cây xanh nghiêng ngả gió đong đưa
                         Mưa ào ạt con đường lênh láng nước


    Em đi rồi ngọn gió rừng thổi ngược
    Mưa đầu mùa màn nước trắng bạc phơ
    Em ra đi bao kẻ đợi người chờ
    Góc sân nhỏ mái nhà xưa quạnh vắng

    Em đi rồi trời buồn chưa muốn nắng
    Mây lang thang khắp nẻo kéo nhau về
    Sương mơ màng triền núi thấp sơn khê
    Bao kỷ niệm quay về trong nỗi nhớ

    Em đi rồi chỉ còn đây dang dở
    Mảnh tình buồn theo gót bước chân hoang
    Hoa yêu thương chớm nở đã vội tàn
    Từng cánh mỏng rơi theo ngày tháng rụng

                         Em đi rồi mảnh ao bèo bông súng
                         Thiếu người chăm cỏ dại ngập lối đi
                         Chốn xa xăm em còn lại những gì...
                         Trong sâu thẳm của tâm hồn thoáng đãng

                         Những đêm buồn ôm cuộc tình lãng mạn
                         Của ngày xưa thời áo trắng học trò
                         Đêm âm thầm ấp ủ những mộng mơ
                         Trong giấc ngủ chập chờn thương nhớ mãi


Vĩnh Long 2011                              
Ngô Quang Diệp