PK: Ngô Quang Diệp







       Chiều nay ghé lại bến sông xưa
      Nắng đổ chiều hôm ngã bóng dừa
      Tìm thăm cô lái đò năm trước
      Đã chở tôi sang những chuyến đò

      Ngày ấy tôi qua đò đứng đợi
      Cô lái chèo đưa lữ khách sang sông
      Nửa đời xa vắng tôi còn nhớ…
      Ngày ấy mỗi lần qua bến sông

      Gió chiều phơn phớt lúa trên đồng
      Con đò đưa khách còn neo đậu
      Cô lái ngồi buồn mắt dõi trông
      Trên bến quán chiều thưa thớt khách
      Dưới dòng cô lái vẫn thương mong
      Nhớ người thi sĩ chiều năm trước
      Một chuyến đò đưa đã chạnh lòng
      Thương chàng thi sĩ phận long đong
      Mà chút tình riêng dấu đáy lòng


      Qua đò khách đi, đi - đi mãi
      Để bến đò xưa - cô lái mong
      Đất trời rung chuyển cơn binh lửa
      Quê hương bốc cháy, cánh đồng hoang
      Làng, thôn cứ thế mặc điêu tàn
      Xác xơ quán lá chiều trên bến
      Dưới dòng vắng bóng cô đò đưa
      Hàng cau mất ngọn dừa trơ gốc
      Xóm làng hoang vắng, mái tranh thưa

      Chiều tàn vỗ cánh chim về tổ
      Chạnh lòng thương nhớ lái đò xưa
      Em ơi ! Giờ ở phương nào nhỉ ?
      Em có còn không ? Nhớ đến tôi ?
      Hay em giận dỗi ra đi mãi
      Bỏ mặc dòng sông, bỏ bến đò
      Bỏ quên nỗi nhớ người tri kỷ
      Trở lại tìm em - lỡ chuyến đò !



      Chuyến đò thương nhớ năm xưa ấy
      Đã lỡ rồi em … ! Em biết chăng
      Nửa đời Tôi, cơm áo cứ lăng xăng
      Ra đi biền biệt từ độ ấy
      Vẫn giữ trong lòng mảnh duyên trăng

      Chiều nay thương quá nghe cay đắng
      Tôi mất em rồi ! Em biết chăng
      Tôi xin chia nửa lòng thương nhớ
      Gởi lại chiều nay bến đò xưa.


Xuân Lộc, 01/01/2011
Ngô Quang Diệp