PK: Ngô Quang Diệp
“ Nhớ lại ngày tiền đồn Pleijereng
bị thất thủ -Mùa mưa 1972 ”
Trên cánh sắt bồng bềnh chiều gió lộng
Như cánh diều bay bổng tận trời cao
Gió giật nhiều mây trắng cứ lao xao
Chao nghiêng cánh tàu tôi ra biên giới
Trên cánh bay nghĩ rằng các anh đang đợi
Sự nhiệm màu sẽ cứu vớt các anh
Đêm hôm qua sau nhiều đợt giao tranh
Ác liệt quá đồn các anh thất thủ
Tiền đồn các anh nằm chặn đường di trú
Giữa rừng sâu, giữa đồi núi thâm u
Ngày như đêm, dày đặc khói sương mù
Năng kiến độ không quá ngoài rào kẽm
Đêm buông xuống phủ trùm bao nguy hiểm
Lên các anh lên số phận lính rừng
Thương các anh lòng tôi mãi rưng rưng
Cay đôi mắt tâm hồn như mê đắm
Chiều buông xuống đêm rừng cô quạnh lắm
Phải không anh? Rừng núi chết u buồn!
Từ đấy nhìn ra chỉ thấy lũng thấy truông
Đêm phủ xuống bầu trời đen bóng tối
Bóng tối đây nghĩa đồng với tội lỗi
Bóng tối ở đây là đối mặt với tử thần
Thương các anh thương số kiếp chinh nhân
Quên tuổi xuân mình ra đi cứu nước
Theo bước chân những người đi trước
Chẳng hẹn ngày về khi đất nước chưa yên
Gửi đến các anh lời cầu chúc bình yên
Chân vẫn cứng đá thì mềm muôn thuở
Ngô Quang Diệp
Vĩnh Long, 4/2011