PK: Lê Văn Hiếu

Khi ban mai rụng xuống tắc kè kêu
Và tiếng gà rừng rụng vang đỉnh dốc
Ta ngẩng đầu tìm lảng lơ con mắt
Sực nhớ thân mình rụng ráo mồ hôi.
Thằng bạn bên ta rụng rựng tiếng cười
Nó vồ con chim rụng nằm trên đất
Chiều nghiêng cành cao rụng vang tiếng thét
Có con lẻ bầy gào đến khàn hơi.
Chợt thấy cỏ cây im gió rụng lời
Bặt hết thanh âm đứng trơ như chết
Ta nhìn bạn ta lầm lầm khuôn mặt
Nó cuối đầu rụng hết niềm vui.
Chút xót xa chim rụng chảy sang người
Hoa lá cỏ cây cũng buồn xa xót
Một phút giây thôi rùng mình thảng thốt
Dao động tình u ám đến tàn rơi.
Lê Văn Hiếu
tháng 7 năm 2011